Chương 6: Bùng nổ

10/07/2026  ·  phuongle

Sáng thứ Bảy, Minh có mặt ở công ty từ bảy giờ rưỡi.

Cả tòa nhà còn vắng. Mấy cô lao công đang lau sàn hành lang, tiếng cây lau nhà kẹp vào xô nhựa nghe lộp bộp. Minh đi qua, gật đầu chào, rồi rẽ vào phòng kỹ thuật.

Anh đặt ba lô xuống bàn, mở khóa kéo, lấy ra tập bản vẽ đã hoàn thiện từ tối qua. Đêm qua anh thức đến một giờ sáng để kiểm tra lại từng con số, từng đường mạch, từng thông số kỹ thuật. Không một lỗi. Không một sai sót.

Minh lật qua vài trang — những đường vẽ thẳng tắp, chữ viết kỹ thuật ngay ngắn, số liệu chính xác đến từng đơn vị. Anh đã làm nó. Trước hạn, và không cần một tờ tài liệu tham khảo nào từ trưởng phòng.

Anh ngồi xuống ghế, rót một cốc nước lọc, uống chậm rãi.

Hôm nay là buổi họp đánh giá tiến độ dự án cải tiến hệ thống điện. Cuộc họp đầu tiên kể từ khi dự án khởi động. Sếp tổng sẽ chủ trì, cùng giám đốc kỹ thuật, kỹ sư Hùng, Hoàng Lan, và trưởng phòng Tuấn.

Và Minh.

Anh nhìn đồng hồ. Còn ba mươi phút nữa.

Lân đến lúc tám giờ kém. Thấy Minh ngồi ở bàn, hắn ngạc nhiên:

— Mày đến sớm thế? Hôm nay họp mà, có phải đi làm đâu.

— Ở nhà cũng không có việc gì. — Minh cười — Ra đây cho quen.

Lân liếc thấy tập bản vẽ trên bàn, mắt mở to:

— Làm xong rồi đấy à?

— Ừ.

— Nhanh thế? Mới có… — Lân đếm ngón tay — hai ngày rưỡi?

— Ừ.

Lân cầm tập bản vẽ lên, lật vài trang. Mặt hắn biến sắc — từ ngạc nhiên sang kinh ngạc, rồi sang một thứ gì đó như kính nể.

— Mày… — Lân nuốt nước bọt — Mày vẽ cái này đấy à? Trong hai ngày?

— Ừ.

— Trời ạ. — Lân lắc đầu, đặt tập bản vẽ xuống bàn, tay nâng niu — Tao làm kỹ thuật mười năm, chưa thấy ai vẽ nhanh và chuẩn thế này. Mày học ở đâu thế?

— Tự học. — Minh nói, giọng nhẹ — Nhiều khi không có tài liệu, phải tự mày mò.

Lân nhìn Minh một lúc, im lặng quan sát gương mặt anh. Rồi hắn gật đầu, không hỏi thêm.

Tám rưỡi, Minh lên phòng họp tầng ba.

Phòng họp đã có người ngồi. Kỹ sư Hùng đang xem tài liệu ở góc bàn, tay cầm chiếc bút bi xoay vòng vòng. Hoàng Lan ngồi bên cạnh, laptop mở sẵn, trên màn hình là một bảng tính đầy số liệu. Giám đốc kỹ thuật ngồi ở đầu bàn bên trái, uống trà, mặt không biểu cảm.

Minh gật đầu chào mọi người, chọn một chỗ ngồi gần cuối bàn.

— Minh đến rồi đấy à? — Kỹ sư Hùng ngước lên, cười — Hôm nay cậu là nhân vật chính đấy nhé. Phần thiết kế của cậu thế nào rồi?

— Xong rồi ạ. — Minh nói, đặt tập bản vẽ lên bàn.

Kỹ sư Hùng nhướng mày:

— Xong rồi? Nhanh thế?

— Vâng.

Giám đốc kỹ thuật đặt cốc trà xuống, nheo mắt nhìn Minh:

— Phần thiết kế mạch tủ phân phối chính nhà xưởng số 1 đấy à? Trưởng phòng Tuấn bảo tôi là phần đó khó, phải mất ít nhất một tuần.

— Em làm được rồi ạ. — Minh nói, giọng bình thản — Tối qua em kiểm tra lại lần cuối, không có vấn đề gì.

Giám đốc kỹ thuật im lặng một lúc, rồi gật đầu:

— Ừ, tí nữa xem thế nào.

Hoàng Lan không nói gì, nhưng mắt cô liếc nhanh sang tập bản vẽ của Minh. Một tia sáng thoáng qua đáy mắt — vừa tò mò, vừa hài lòng.

Cánh cửa phòng họp mở ra. Sếp tổng bước vào, tay cầm một cốc cà phê. Ông mặc áo sơ mi trắng, tay xắn lên đến khuỷu, trông giản dị hơn mọi khi.

— Chào mọi người. — Ông ngồi xuống ghế chủ tọa, đặt cốc cà phê xuống bàn — Hôm nay họp đánh giá tiến độ dự án cải tiến hệ thống điện. Tôi có việc bận nên chúng ta bắt đầu sớm nhé.

Mọi người ngồi vào vị trí. Giám đốc kỹ thuật mở sổ tay, kỹ sư Hùng chỉnh lại kính, Hoàng Lan đặt tay lên bàn phím.

— Trưởng phòng Tuấn đâu rồi? — Sếp tổng hỏi.

— Chắc xuống phòng kỹ thuật lấy tài liệu. — Giám đốc kỹ thuật nói.

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra lần nữa. Trưởng phòng Tuấn bước vào, tay ôm một tập hồ sơ dày. Hắn mặc bộ vest màu xám, tóc vuốt keo bóng loáng, trông rất chỉn chu.

— Xin lỗi mọi người, tôi xuống lấy tài liệu hơi lâu. — Hắn cười xởi lởi, ngồi xuống ghế — Sẵn sàng hết rồi ạ.

Sếp tổng gật đầu:

— Được rồi, bắt đầu thôi. Trưởng phòng Tuấn, anh báo cáo tiến độ phần kỹ thuật trước đi.

Trưởng phòng Tuấn đứng dậy, mở tập hồ sơ. Hắn hắng giọng, giọng đầy tự tin:

— Vâng, thưa anh. Về phần thiết kế mạch điện cho tủ phân phối chính nhà xưởng số 1 — phần khó nhất trong dự án — chúng tôi đã hoàn thành trước thời hạn. Chất lượng bảo đảm, số liệu đã được kiểm tra kỹ lưỡng…

Hắn nói, tay chỉ vào những tờ giấy trong hồ sơ. Giọng đều đều, chuyên nghiệp — y hệt cách hắn từng đứng trước mặt sếp tổng, nhận công lao của người khác làm của riêng.

Minh ngồi im, không nói gì.

Trong đầu anh, ký ức kiếp trước hiện về — cũng căn phòng này, cũng cái bàn này, cũng giọng nói đều đều ấy. Trưởng phòng đứng trước mặt sếp tổng, trình bày bản thiết kế của Minh, nhận hết lời khen về mình. Còn Minh kiếp trước — ngồi im, không dám nói gì, vì sợ mất việc, vì nghĩ rằng mình là kẻ nhỏ bé, không có quyền lên tiếng.

Lần này, anh không im lặng nữa.

— Thưa sếp. — Minh bất ngờ lên tiếng, cắt ngang lời trưởng phòng.

Cả phòng quay sang nhìn anh.

Trưởng phòng Tuấn khựng lại, tay đang chỉ vào bản vẽ, mặt hơi tái đi:

— Có chuyện gì à, Minh?

Minh đứng dậy, chậm rãi, không vội vã. Anh cầm tập bản vẽ của mình lên, bước về phía đầu bàn.

— Em xin phép được trình bày phần thiết kế này ạ. — Minh nói, giọng bình thản, nhìn thẳng vào sếp tổng — Vì em là người trực tiếp thực hiện, nên có lẽ em hiểu rõ nhất từng chi tiết.

Im lặng.

Sếp tổng nhìn Minh, rồi nhìn trưởng phòng Tuấn. Ông không nói gì trong vài giây, nhưng đôi mày hơi nhíu lại.

— Ừ, được. — Ông gật đầu — Cậu trình bày đi.

Trưởng phòng Tuấn đứng im, tay vẫn cầm tập hồ sơ. Mặt hắn cứng đờ, nhưng cố nặn ra một nụ cười:

— Ừ, đúng rồi, Minh là người làm chính. Cậu ấy trình bày sẽ chi tiết hơn. Tôi chỉ… tôi chỉ tổng quát thôi.

Hắn lùi lại, nhường chỗ cho Minh.

Minh bước lên, đặt tập bản vẽ của mình lên bàn. Anh mở trang đầu tiên, bắt đầu nói:

— Về thiết kế mạch điện cho tủ phân phối chính nhà xưởng số 1, em đã tính toán dựa trên các thông số thực tế của hệ thống hiện tại. Dòng điện định mức của tủ là 630A, hệ số an toàn áp dụng là 1.25, tiết diện dây dẫn chính là 300mm² đồng, sụt áp cho phép trong khoảng 3%…

Minh nói đều đều, rành rọt. Từng con số, từng thông số kỹ thuật, từng công thức tính toán — anh trình bày chính xác, dứt khoát, không cần dừng lại để nhớ.

Kỹ sư Hùng gật gù, ghi chép. Giám đốc kỹ thuật ngồi im, mặt không biểu cảm, nhưng mắt ông ta không rời khỏi bản vẽ.

Hoàng Lan nhìn Minh, khẽ mỉm cười.

— … và dựa trên tính toán tải của ba nhánh chính, em đề xuất sử dụng aptomat tổng loại 800A, các aptomat nhánh chia theo tỷ lệ 40%-35%-25%, tương ứng với các khu vực sản xuất A, B và C của nhà xưởng số 1.

Minh kết thúc phần trình bày, đặt bút xuống. Cả phòng im lặng trong vài giây.

Kỹ sư Hùng là người đầu tiên lên tiếng:

— Cậu tính toán chi tiết quá. Tôi làm nghề này hai mươi năm, phải nói là bản thiết kế này rất chuyên nghiệp. Số liệu chính xác, phương án tối ưu. Không có gì để góp ý.

Sếp tổng gật đầu, quay sang hỏi:

— Giám đốc kỹ thuật thấy thế nào?

Giám đốc kỹ thuật đẩy kính, nhìn bản vẽ một lúc:

— Về mặt kỹ thuật, không có vấn đề gì. Nhưng tôi thắc mắc một chút…

Ông ta ngừng lại, nhìn Minh:

— Cậu làm cái này trong ba ngày? Mà không có tài liệu tham khảo?

— Vâng. — Minh nói — Em làm trong hai ngày rưỡi, tối qua kiểm tra lại lần cuối.

— Tài liệu tham khảo đâu? — Giám đốc kỹ thuật hỏi, giọng có vẻ nghi ngờ — Trưởng phòng Tuấn bảo tôi là đã đưa tài liệu cho cậu. Sao trong bản vẽ không thấy nhắc đến các thông số tham chiếu từ tài liệu đó?

Im lặng.

Minh không trả lời ngay. Anh quay sang nhìn trưởng phòng Tuấn — im lặng, không chớp mắt.

Trưởng phòng Tuấn đang ngồi ở cuối bàn, mặt hơi tái. Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã siết chặt lại.

— Ờ… tôi… — Trưởng phòng lắp bắp — Tôi có đưa tài liệu cho Minh rồi mà. Đúng không, Minh?

Minh không nói gì. Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt trưởng phòng.

Sếp tổng nhíu mày:

— Sao thế? Có vấn đề gì à?

Minh im lặng thêm vài giây. Đủ lâu để không khí trong phòng trở nên nặng nề. Đủ lâu để mọi người nhận ra có điều gì đó không ổn.

Rồi anh nói, giọng nhẹ, gần như không cảm xúc:

— Thưa sếp, trưởng phòng có nói sẽ đưa tài liệu tham khảo cho em. Nhưng em không nhận được.

— Không nhận được? — Sếp tổng quay sang trưởng phòng — Tuấn, sao thế?

Trưởng phòng Tuấn đỏ mặt:

— Tôi… tôi để quên ở nhà. Tôi bảo mai mang mà… rồi bận quá nên quên mất.

— Quên? — Sếp tổng nhắc lại, giọng có phần nghiêm hơn — Phần thiết kế quan trọng nhất của dự án, anh giao cho nhân viên mới, không đưa tài liệu tham khảo, rồi bảo quên?

— Tôi… — Trưởng phòng lau mồ hôi trán — Tôi xin lỗi, đúng là sơ suất của tôi. Nhưng mà Minh vẫn làm được, thế mới tài chứ…

— Ừ, may mà Minh làm được. — Sếp tổng nói, giọng lạnh — Nhưng nếu không làm được thì sao? Lỗi do ai?

Trưởng phòng cúi gằm mặt, không nói được gì.

Hoàng Lan ngồi im từ đầu đến giờ. Cô nhìn Minh, rồi nhìn trưởng phòng. Khóe môi cô khẽ cong lên — một nụ cười rất nhẹ, suýt soát không ai để ý.

Nhưng Minh để ý.

Cuộc họp kết thúc lúc mười giờ.

Sếp tổng đứng dậy, vỗ vai Minh:

— Làm tốt lắm, cháu. Tiếp tục phát huy.

— Cảm ơn sếp.

Ông quay sang trưởng phòng, giọng nhẹ hơn nhưng vẫn đủ nghiêm:

— Tuấn, lần sau chú ý hơn. Tài liệu tham khảo là quan trọng, không thể thiếu được.

— Vâng, tôi biết rồi. — Trưởng phòng cúi đầu, giọng nhỏ.

Sếp tổng ra khỏi phòng. Kỹ sư Hùng đi theo sau, vừa đi vừa lắc đầu cười. Giám đốc kỹ thuật thu dọn tài liệu, liếc về phía trưởng phòng một lúc lâu, rồi cũng đứng dậy ra về.

Trong phòng họp chỉ còn Minh, Hoàng Lan, và trưởng phòng Tuấn.

Hoàng Lan đóng laptop, đứng dậy. Cô nhìn Minh, nói:

— Anh về phòng không? Tôi có mấy cái hồ sơ muốn hỏi anh tí.

— Vâng, em xuống ngay.

Hoàng Lan gật đầu, bước ra khỏi phòng. Trước khi đi, cô liếc nhanh về phía trưởng phòng — lạnh tanh, không chút cảm xúc.

Cánh cửa đóng lại.

Trong phòng họp chỉ còn Minh và trưởng phòng Tuấn.

Im lặng.

Trưởng phòng vẫn ngồi ở cuối bàn, mặt cúi xuống. Hai tay hắn đặt trên bàn, nắm chặt đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.

Minh không nói gì. Anh bắt đầu thu dọn bản vẽ của mình, chậm rãi, từ tốn.

— Giỏi lắm. — Trưởng phòng bất ngờ lên tiếng, giọng khàn khàn.

Minh ngừng tay, ngước lên.

Trưởng phòng đang nhìn anh — không còn lớp mặt nạ lịch sự, chỉ còn sự thù địch nguyên chất. Trong mắt hắn là một thứ gì đó tối tăm, lạnh lẽo.

— Tôi đã đánh giá thấp cậu. — Hắn nói, giọng chậm, từng chữ một — Nhưng đừng tưởng thế là xong. Mới chỉ bắt đầu thôi.

Minh nhìn thẳng vào mắt hắn. Anh không sợ. Anh đã từng sống qua tám năm bị hắn chèn ép, đã từng chết vì hắn. Một câu đe dọa kiểu này chẳng là gì.

— Em biết. — Minh nói, giọng bình thản — Em cũng nghĩ thế.

Anh cầm tập bản vẽ lên, bước ra cửa. Trước khi ra khỏi phòng, anh quay lại:

— Mà trưởng phòng này, lần sau nếu có tài liệu tham khảo, anh cứ giữ ở nhà cũng được. Em không cần.

Cánh cửa đóng lại sau lưng Minh.

Trong phòng họp, trưởng phòng Tuấn ngồi im, mặt tím tái. Hai tay hắn run lên — không phải vì sợ, mà vì giận.

Hắn cầm cốc nước trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch. Rồi hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng, sải chân dài về phía cuối hành lang.

Mặt hắn không còn chút máu.

Minh về đến phòng kỹ thuật, đặt tập bản vẽ xuống bàn. Lân lập tức rướn sang:

— Sao rồi? Thế nào?

— Ổn. — Minh cười — Không có vấn đề gì.

— Trưởng phòng có nói gì không?

— Có. — Minh ngồi xuống ghế, rót nước — Bảo mới chỉ bắt đầu.

Lân nhìn Minh một lúc, rồi thở dài:

— Cẩn thận đấy. Ông ta không phải tay vừa đâu.

— Tao biết.

Minh uống một ngụm nước, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, nắng đã lên cao, trời trong xanh. Một ngày đẹp trời.

Anh nhớ lại vẻ mặt trưởng phòng trong phòng họp — mặt cắt không còn giọt máu, hai tay nắm chặt đến trắng bệch.

*Đúng vậy, mới chỉ bắt đầu.*

Nhưng lần này, anh đã sẵn sàng.

Minh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sổ tay. Trong đó, anh đã ghi chép lại những gì mình nhớ về trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật từ kiếp trước — những vụ ăn chặn, những lần cướp công, những nhân viên từng bị hại.

Đã đến lúc bắt đầu thu thập chứng cứ.

← Quay lại bài viết