Sau buổi họp, Minh ngồi ở bàn làm việc, lật cuốn sổ tay đã ghi chép từ tối qua.
Trong đó, anh đã viết lại tất cả những gì mình nhớ từ kiếp trước: tên các nhân viên từng bị trưởng phòng cướp công, những dự án bị giám đốc kỹ thuật ăn chặn ngân sách, những lần họ cấu kết để chiếm đoạt tiền thưởng của cấp dưới.
Một danh sách dài.
Nhưng trí nhớ không phải bằng chứng. Minh cần tài liệu thật — email, báo cáo, quyết định phê duyệt, chữ ký. Cần những thứ có thể đưa ra trước mặt sếp tổng và khiến kẻ thù không thể chối cãi.
Anh nhìn đồng hồ. Mười giờ rưỡi sáng thứ Bảy. Công ty vắng, chỉ còn vài người ở lại làm thêm giờ.
Lân đang ngồi ở bàn bên cạnh, giả vờ đọc tài liệu nhưng tay không lật trang nào. Hắn cứ liếc về phía Minh, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Minh đóng cuốn sổ lại, quay sang:
— Lân, ra ngoài uống cà phê không? Tao mời.
Lân ngẩng lên, hơi ngạc nhiên:
— Bây giờ á? Đang giờ làm…
— Thứ Bảy mà. — Minh cười — Có ai để ý đâu.
Lân nhìn quanh, rồi gật đầu:
— Ừ, đi.
Hai người ra khỏi phòng kỹ thuật, đi thang máy xuống tầng một. Quán cà phê ở góc đường gần công ty — một quán nhỏ, bàn ghế nhựa, biển hiệu cũ kỹ đề “Cà phê Mặt Trời”.
Minh gọi hai cốc đen đá. Lân ngồi đối diện, tay xoay xoay cái bật lửa trong túi, mắt nhìn xuống bàn.
— Có chuyện gì à? — Lân hỏi, giọng dè dặt.
Minh uống một ngụm cà phê, đặt cốc xuống:
— Tao muốn nói chuyện với mày. Chuyện quan trọng.
Lân ngừng tay, ngước lên nhìn Minh. Trong mắt hắn có một tia lo lắng — như thể hắn đã đoán được Minh sắp nói gì.
— Chuyện gì?
— Mày còn nhớ dự án cải tạo hệ thống làm mát nhà xưởng số 2 hồi năm ngoái không?
Lân khựng lại. Mặt hắn tái đi một chút.
— Sao mày biết…? Mày mới vào mà?
— Tao biết nhiều thứ. — Minh nói, giọng nhẹ — Tao biết mày là người thiết kế toàn bộ hệ thống đó. Tao biết mày làm việc ba tháng trời, thức đêm, tính toán từng thông số. Và tao biết trưởng phòng đã ký tên vào báo cáo, nhận hết công lao.
Lân im lặng. Tay hắn siết chặt cốc cà phê, các ngón tay trắng bệch.
— Ai nói với mày? — Hắn hỏi, giọng khàn.
— Không ai nói cả. — Minh đáp — Tao tự biết.
Lân nhìn Minh một lúc lâu, như đang cố đọc vị anh. Rồi hắn cúi xuống, thở dài:
— Chuyện cũ rồi. Kệ đi.
— Mày cam chịu thật à? — Minh hỏi — Mày làm kỹ thuật mười năm, bị hắn cướp công bao nhiêu lần, mày vẫn im lặng?
— Thì sao? — Lân ngẩng lên, giọng bực dọc — Tao im lặng vì tao còn cơm ăn. Mày mới vào, mày không hiểu đâu. Ở đây, ai dám chống lại trưởng phòng là tự đào mồ chôn mình. Ông ta có giám đốc kỹ thuật chống lưng, có quyền sa thải bất cứ ai. Mày nghĩ tao không muốn nói à? Tao có vợ, có con, có khoản vay mua nhà đang trả góp. Mất việc là chết cả nhà.
Giọng Lân run lên. Hắn uống một hơi cạn sạch cốc cà phê, đặt mạnh xuống bàn.
Minh không nói gì trong vài giây. Anh nhìn Lân — người đồng nghiệp hiền lành, nhút nhát, người đã từng bị chèn ép suốt mười năm mà không dám hé răng. Kiếp trước, Lân cũng chết trong âm thầm — một cơn đau tim ở tuổi ba mươi tám, vì áp lực công việc, vì bị trưởng phòng đè đến kiệt sức.
Minh không muốn điều đó xảy ra lần nữa.
— Tao không bảo mày công khai chống lại hắn. — Minh nói, giọng bình thản — Tao chỉ muốn mày giúp tao một việc. Một việc nhỏ thôi.
Lân nhíu mày:
— Việc gì?
— Tao đang thu thập bằng chứng về những gì trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật đã làm trong mấy năm qua. — Minh nói, giọng thấp — Tao cần tài liệu. Email, báo cáo, bản vẽ gốc — những thứ chứng minh họ đã cướp công của người khác.
Lân mở to mắt:
— Mày điên à? Mày định làm gì với mấy cái đó?
— Đưa cho sếp tổng. — Minh nói — Đúng lúc, đúng chỗ.
— Mày có biết nếu bị phát hiện thì sao không? — Lân thì thào, giọng hoảng — Mày sẽ bị đuổi việc. Bị blacklist trong ngành. Không công ty nào dám nhận.
— Tao biết. — Minh gật đầu — Nhưng nếu không làm gì, mày và tao sẽ tiếp tục bị hắn chèn ép cho đến khi nghỉ việc hoặc chết. Mày muốn sống vậy cả đời à?
Lân im lặng. Hắn nhìn xuống cốc cà phê rỗng, môi mím chặt.
Một hồi lâu, hắn hỏi:
— Mày có chắc là làm được không?
— Tao có kế hoạch. — Minh nói — Nhưng cần mày giúp.
Lân thở dài, đưa tay bóp trán:
— Cho tao thời gian suy nghĩ.
— Ừ. — Minh đứng dậy, đặt tờ tiền lên bàn — Nhưng đừng suy nghĩ lâu quá. Trưởng phòng cũng sắp hành động rồi.
Chiều hôm đó, Minh quay lại công ty.
Anh không vào phòng kỹ thuật ngay, mà rẽ lên tầng hai — khu văn phòng hành chính. Ở cuối hành lang là phòng của thư ký Hà.
Thư ký Hà là một phụ nữ ngoài ba mươi, tóc búi cao, mặc áo sơ mi trắng chỉn chu. Cô làm ở công ty Hoàng Gia đã tám năm — tám năm chứng kiến mọi chuyện diễn ra sau cánh gà. Cô là người quản lý hồ sơ, sắp xếp lịch họp, và — quan trọng nhất — là người nắm giữ kho lưu trữ email nội bộ.
Kiếp trước, thư ký Hà đã âm thầm giúp đỡ Minh vài lần. Nhưng lúc đó Minh quá nhút nhát, không dám nhờ vả. Kiếp này, anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
Minh gõ cửa.
— Mời vào.
Anh đẩy cửa bước vào. Thư ký Hà đang ngồi trước máy tính, tay gõ bàn phím lách tách. Thấy Minh, cô ngước lên, hơi ngạc nhiên:
— Ủa, Minh? Có việc gì không em?
— Dạ, em có chuyện muốn nhờ chị. — Minh nói, giọng lịch sự — Chị có rảnh không ạ?
Thư ký Hà nhìn đồng hồ, rồi gật đầu:
— Có, chị sắp xếp xong rồi. Ngồi đi.
Minh ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của cô. Phòng làm việc nhỏ, gọn gàng, trên bàn là một chậu cây nhỏ và mấy tập hồ sơ xếp ngay ngắn.
— Có chuyện gì thế? — Thư ký Hà hỏi, giọng niềm nở — Chị nghe nói hôm nay em làm rất tốt trong buổi họp. Sếp tổng khen lắm.
— Dạ, cảm ơn chị. — Minh cười — Nhưng em đến đây là có việc khác.
— Chuyện gì?
Minh im lặng một lúc, rồi nói thẳng:
— Em muốn xem lại một số email cũ trong hệ thống. Email của trưởng phòng Tuấn và giám đốc kỹ thuật.
Nụ cười trên mặt thư ký Hà tắt ngấm. Cô nhìn Minh, mắt nheo lại:
— Em xem mấy cái đó làm gì?
— Em đang tìm hiểu một số việc. — Minh nói, giọng nhẹ — Về những dự án cũ. Những báo cáo đã được phê duyệt.
— Minh à. — Thư ký Hà nói, giọng trầm xuống — Chị làm ở đây tám năm. Chị biết mọi ngóc ngách. Và chị biết tại sao em lại muốn xem mấy cái đó.
Cô nhìn thẳng vào mắt Minh:
— Em đang muốn đối đầu với trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật, đúng không?
Minh không chối:
— Vâng.
— Em có biết nguy hiểm không?
— Biết.
— Vậy sao em vẫn làm?
Minh im lặng một lúc, rồi nói:
— Vì có những thứ cần phải làm. Vì nếu không ai làm, mọi chuyện sẽ tiếp diễn như cũ. Và vì em không muốn sống kiếp nô lệ thêm tám năm nữa.
Thư ký Hà nhìn Minh rất lâu. Trong mắt cô có một thứ gì đó dao động — như thể cô đang cân nhắc, đang đánh giá.
— Chị không thể cho em xem trực tiếp. — Cuối cùng cô nói — Hệ thống có log, ai xem gì đều được ghi lại.
Minh gật đầu, không tỏ ra thất vọng.
— Nhưng… — Thư ký Hà ngừng lại, rồi nói tiếp — Chiều thứ Hai, chị sẽ phải dọn dẹp kho lưu trữ. Mấy cái hồ sơ giấy cũ từ ba năm trước, sắp xếp lại để chuẩn bị kiểm toán. Nếu có ai đó muốn… lỡ tay xem vài thứ, thì cũng không ai biết.
Cô nhìn Minh, nhấn mạnh:
— Miễn là người đó cẩn thận.
Minh hiểu ý. Anh gật đầu:
— Cảm ơn chị.
— Đừng cảm ơn vội. — Thư ký Hà nói, giọng nhẹ — Chị không biết gì hết nhé. Nếu có chuyện gì, chị không liên quan.
— Dạ, em hiểu.
Minh đứng dậy, chuẩn bị ra về. Nhưng trước khi ra khỏi cửa, thư ký Hà gọi với theo:
— Minh này.
Anh quay lại.
— Cẩn thận với trưởng phòng. — Cô nói, giọng nghiêm — Hôm nay sau buổi họp, ông ta có gọi điện cho ai đó. Chị nghe loáng thoáng… nói về em.
Minh khựng lại:
— Ổng nói gì?
— Chị không rõ. — Thư ký Hà lắc đầu — Nhưng giọng ông ta rất tức. Dặn em cẩn thận.
— Em biết rồi. Cảm ơn chị.
Tối hôm đó, Minh ngồi trong phòng trọ, mở cuốn sổ tay ra.
Anh ghi lại những gì vừa có được: thư ký Hà sẽ mở đường cho anh vào kho lưu trữ chiều thứ Hai. Đó là cơ hội để lấy các báo cáo cũ, các quyết định phê duyệt, các email in ra từ ba năm trước.
Nhưng chưa đủ.
Anh cần thêm người. Cần ai đó ở vị trí thấp hơn, người đã từng bị hại, người có thể cung cấp thông tin từ bên trong phòng kỹ thuật.
Lân là lựa chọn tốt nhất. Nhưng Lân vẫn còn do dự.
Minh nhìn điện thoại. Mười giờ tối. Anh nhắn tin cho Lân:
*”Suy nghĩ thế nào rồi?”*
Năm phút sau, Lân trả lời:
*”Còn suy nghĩ.”*
Minh không thúc. Anh biết Lân cần thời gian.
Sáng hôm sau — Chủ Nhật — Minh đến công ty từ sớm.
Cổng công ty vắng hoe. Bảo vệ già ngồi trong phòng trực, thấy Minh thì gật đầu quen thuộc. Minh nói dối là lấy tài liệu quên ở bàn, bảo vệ không hỏi gì thêm.
Anh lên phòng kỹ thuật, mở máy tính. Hệ thống nội bộ của công ty không có tường lửa mạnh — Minh từng làm IT support kiếp trước, biết cách lách qua vài chỗ yếu.
Anh không định hack vào email của trưởng phòng. Nguy hiểm, dễ bị phát hiện. Nhưng anh có thể xem một số thứ khác — nhật ký phê duyệt dự án, danh sách nhân viên từng nhận thưởng, lịch sử thay đổi ngân sách.
Những thứ công khai trong hệ thống, nhưng ít ai để ý.
Minh lướt qua các file, ghi chép lại những điểm bất thường. Một dự án năm ngoái — cải tạo hệ thống chiếu sáng nhà xưởng số 3 — ngân sách duyệt là 500 triệu, nhưng báo cáo quyết toán chỉ có 350 triệu. Khoảng chênh 150 triệu đi đâu?
Một dự án khác — nâng cấp đường ống dẫn dầu — thời gian thi công ghi là hai tháng, nhưng nhân viên thực tế chỉ làm một tháng rưỡi. Tiền nhân công của nửa tháng còn lại biến mất.
Minh ghi chép cẩn thận. Không phải bằng chứng trực tiếp, nhưng là dấu hiệu. Đủ để biết nên đào ở đâu.
Đang lúi húi với máy tính, Minh nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang.
Anh nhanh chóng tắt màn hình, ngồi im. Tiếng bước chân đến gần, rồi dừng lại trước cửa phòng kỹ thuật.
Cửa mở.
Trưởng phòng Tuấn đứng đó.
Hắn mặc áo phông, quần jean, tay cầm chìa khóa xe. Trông như vừa từ nhà đến — có lẽ cũng đến công ty lấy đồ.
Thấy Minh ngồi trong phòng tối, hắn khựng lại:
— Minh? Cậu làm gì ở đây giờ này?
Minh bình tĩnh đáp:
— Em quên tài liệu ở bàn, sang lấy. Sếp cũng đến công ty à?
Trưởng phòng Tuấn không trả lời ngay. Hắn bước vào phòng, mắt quét quanh — nhìn bàn làm việc của Minh, nhìn màn hình máy tính đang tối đen, nhìn cuốn sổ tay Minh vừa kịp giấu vào ngăn kéo.
— Ừ, tôi cũng có việc. — Hắn nói, giọng hời hợt — Cậu lấy tài liệu xong chưa?
— Xong rồi ạ. Em về ngay.
Minh đứng dậy, cầm theo một tập giấy trắng — thứ anh vớ trên bàn để làm bình phong. Anh bước ra cửa, đi ngang qua trưởng phòng.
Khi hai người gần như chạm vai, trưởng phòng bất ngờ nói:
— Minh này.
Minh dừng lại.
— Cậu có biết hôm qua tôi gặp ai không?
— Dạ không.
— Tôi gặp một người bạn cũ. — Trưởng phòng nói, giọng chậm rãi — Hắn làm bên mảng nhân sự, biết khá nhiều chuyện. Hắn bảo tôi một điều thú vị.
Minh im lặng, chờ đợi.
— Hắn bảo, ở mấy công ty khác, có những nhân viên mới vào được vài tuần đã bắt đầu xới tung mọi thứ lên. — Trưởng phòng nói, giọng nhẹ nhưng sắc — Rồi tự nhiên những người đó… gặp chuyện.
Minh quay lại, nhìn thẳng vào mắt trưởng phòng:
— Sếp đang đe dọa em à?
Trưởng phòng cười — một nụ cười lạnh tanh:
— Tôi chỉ kể chuyện thôi. Cậu là nhân viên mới, tôi có trách nhiệm cảnh báo cậu những nguy hiểm trong nghề. Làm việc quá chăm đôi khi cũng không tốt.
— Em cảm ơn sếp đã quan tâm. — Minh nói, giọng bình thản — Nhưng em nghĩ làm việc chăm chỉ vẫn tốt hơn là làm việc… mờ ám.
Mặt trưởng phòng cứng đờ. Hắn nhìn Minh một lúc, rồi gật đầu:
— Ừ, tùy cậu.
Minh bước ra khỏi phòng, đi về phía thang máy. Anh không quay đầu lại, nhưng cảm nhận được ánh mắt trưởng phòng dán chặt vào lưng mình.
Trong thang máy, Minh thở ra một hơi dài.
*Hắn đã bắt đầu nghi ngờ.*
Chiều Chủ Nhật, Minh nhận được tin nhắn của Lân:
*”Gặp tao ở quán cà phê sáng mai trước giờ làm.”*
Minh mỉm cười. Hắn đã quyết định.
Sáng thứ Hai, Minh có mặt ở quán Cà phê Mặt Trời từ bảy giờ. Lân đến sau mười phút, mắt thâm quầng, trông như không ngủ được.
Hắn ngồi xuống, không gọi đồ uống, nhìn Minh:
— Tao đồng ý giúp mày.
— Tao biết mày sẽ đồng ý. — Minh nói.
— Nhưng có điều kiện. — Lân giơ tay — Một, tao không đứng ra làm chứng trực tiếp. Nếu chuyện vỡ lở, tao sẽ nói tao không biết gì.
— Được.
— Hai, mày phải cho tao biết kế hoạch cụ thể. Tao cần biết mày định làm gì, làm thế nào, và khi nào.
— Cũng được.
— Và ba… — Lân ngừng lại, nuốt nước bọt — Nếu mày thất bại, tao sẽ phủ nhận mọi thứ. Tao có vợ con, tao không thể mất việc.
Minh nhìn Lân một lúc, rồi gật đầu:
— Tao hiểu. Mày không cần phải làm gì quá sức. Chỉ cần cho tao biết mấy thứ.
— Thứ gì?
— Mày còn nhớ những dự án mày từng làm mà bị trưởng phòng ký tên không? — Minh hỏi — Tao cần danh sách. Tên dự án, thời gian, nội dung công việc. Và nếu có thể — bản vẽ gốc của mày, trước khi bị sửa.
Lân im lặng một lúc, rồi gật đầu:
— Tao có giữ bản sao. Ở nhà.
— Tốt. — Minh nói — Mai mang cho tao.
Lân nhìn Minh, giọng tò mò:
— Mày định làm gì với đống đó?
— Xây một cái bẫy. — Minh nói, giọng nhẹ — Một cái bẫy mà bọn họ không thể thoát.
Chiều thứ Hai, Minh lên tầng hai.
Kho lưu trữ nằm cuối hành lang, cạnh phòng thư ký Hà. Cánh cửa sắt màu xám, trên tay nắm có ổ khóa số.
Thư ký Hà đang đứng ở cửa, tay cầm chùm chìa khóa. Thấy Minh, cô gật đầu:
— Vào đi. Chị mở cửa rồi. Nhưng chỉ mười lăm phút thôi nhé.
— Dạ.
Minh bước vào kho. Bên trong là một căn phòng nhỏ, kệ sắt chất đầy hồ sơ, bụi phủ trắng các gáy tập tài liệu. Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt, không đủ sáng.
Anh lướt qua các kệ, tìm kiếm theo năm tháng. Hồ sơ từ ba năm trước — đúng như thư ký Hà nói — được xếp ở góc trong cùng.
Minh ngồi xuống nền gạch, bắt đầu lật từng tập.
Báo cáo dự án. Biên bản nghiệm thu. Quyết định phê duyệt ngân sách. Hợp đồng nhà thầu.
Anh không đọc hết — không đủ thời gian. Anh chỉ chụp ảnh bằng điện thoại, từng trang một, tập trung vào những thứ có chữ ký của trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật.
Đến tập thứ năm, Minh tìm thấy thứ mình cần.
Một báo cáo quyết toán dự án cải tạo hệ thống chiếu sáng nhà xưởng số 3. Chữ ký của giám đốc kỹ thuật ở trang cuối. Số tiền quyết toán: 350 triệu.
Kèm theo là một phụ lục — tờ trình xin cấp thêm ngân sách — với chữ ký của chính giám đốc kỹ thuật. Số tiền xin thêm: 150 triệu. Lý do: “phát sinh chi phí thiết bị nhập khẩu”.
Minh chụp cả hai.
Một dự án, hai con số khác nhau. 500 triệu duyệt, 350 triệu quyết toán — và 150 triệu xin thêm biến mất không dấu vết.
*Đây rồi.*
Anh tiếp tục lật. Tập thứ bảy — một bản in email từ ba năm trước. Nội dung: trưởng phòng Tuấn gửi giám đốc kỹ thuật, đề nghị điều chỉnh danh sách nhân viên nhận thưởng cuối năm. Tên của Lân bị gạch đi, thay bằng tên một người khác — họ hàng của giám đốc kỹ thuật.
Minh chụp. Và chụp. Và chụp.
Mười lăm phút trôi qua nhanh như chớp.
Tiếng gõ cửa nhẹ — thư ký Hà nhắc:
— Minh, hết giờ rồi.
— Dạ.
Minh đứng dậy, cất điện thoại vào túi. Anh nhìn quanh kho lưu trữ một lần cuối — những kệ hồ sơ chất đầy bụi, những bí mật đã ngủ yên suốt ba năm.
Sáng mai, chúng sẽ thức dậy.
Tối hôm đó, Minh ngồi trong phòng trọ, mở điện thoại xem lại những bức ảnh vừa chụp.
Bằng chứng đã có. Chưa đủ để hạ gục cả hai — nhưng đủ để bắt đầu. Đủ để khiến sếp tổng mở một cuộc điều tra.
Anh phân loại ảnh thành từng thư mục: “cướp công”, “ăn chặn ngân sách”, “gian lận thưởng”. Mỗi thư mục có ít nhất ba bằng chứng.
Điện thoại rung — tin nhắn từ Lân:
*”Tao tìm thấy bản vẽ gốc rồi. Mai mang cho mày.”*
Minh trả lời:
*”Tốt.”*
Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Thành phố về đêm, đèn đường vàng vọt, những bóng người thưa thớt trên vỉa hè.
Kiếp trước, anh đã sống trong sợ hãi suốt tám năm. Đã im lặng, đã cam chịu, đã để kẻ thù giẫm đạp lên mình. Và cuối cùng — đã chết một cách vô nghĩa.
Kiếp này, anh sẽ không im lặng nữa.
Minh mở ngăn kéo bàn, lấy ra cuốn sổ tay. Anh viết thêm vài dòng:
*”Bằng chứng đã có. Đồng minh đã có. Kế hoạch đã sẵn sàng.*
*Bước tiếp theo: chờ bọn họ hành động.*
*Lần này, tao sẽ không để chúng ra tay trước.”*
Anh gấp sổ lại, tắt đèn, nằm xuống giường.
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi. Những hạt mưa đầu mùa gõ vào ô cửa sổ, lộp độp, lộp độp — như tiếng bước chân ai đó đang đến gần.
Minh nhắm mắt.
Sáng mai, một tuần mới bắt đầu. Và cuộc chiến thực sự — cũng sẽ bắt đầu.
Cùng lúc đó, trong một quán nhậu ở góc phố, trưởng phòng Tuấn ngồi đối diện với giám đốc kỹ thuật.
Trên bàn la liệt chai bia, đĩa đồ nhậu nguội ngắt. Không ai động đũa.
— Hắn đang làm gì đó. — Trưởng phòng nói, giọng khàn — Sáng Chủ Nhật tao thấy hắn ở công ty. Ngồi trước máy tính, giữa ban ngày, bảo là quên tài liệu. Mày tin không?
Giám đốc kỹ thuật không trả lời. Ông ta rót bia, uống một hơi dài.
— Hắn bắt đầu hỏi chuyện cũ. — Trưởng phòng tiếp tục — Hỏi Lân về dự án làm mát năm ngoái. Hỏi thư ký Hà về mấy cái email cũ. Tao có nguồn tin.
— Nguồn tin nào?
— Thằng bảo vệ. Nó thấy hắn lên kho lưu trữ chiều nay.
Giám đốc kỹ thuật đặt cốc bia xuống, mắt híp lại:
— Kho lưu trữ? Hắn lên đó làm gì?
— Thì đấy. — Trưởng phòng cười nhạt — Mày hiểu rồi đấy.
Im lặng một hồi lâu.
— Thằng nhãi này nguy hiểm. — Giám đốc kỹ thuật nói, giọng trầm — Không như mấy đứa kia. Nó có đầu óc, có gan, và hình như biết khá nhiều thứ.
— Tao biết. — Trưởng phòng gật đầu — Nên mới gọi mày ra đây.
Hắn nghiêng người về phía trước, giọng nhỏ lại:
— Phải làm gì đó trước khi hắn kịp tung ra.
Giám đốc kỹ thuật nhìn trưởng phòng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi:
— Ừ. Tao cũng nghĩ thế.
Hai người nhìn nhau. Trong mắt họ có một thứ gì đó tối tăm — quyết tâm của những kẻ sắp mất hết, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ mình.
Bên ngoài, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Một tuần mới bắt đầu.
PHUONG NAM
Technology Solutions