Chương 8: Gần nhau hơn

10/07/2026  ·  phuongle

Sáng thứ Ba, Minh vừa bước vào phòng kỹ thuật thì thấy Lân đã ngồi ở bàn, tay cầm một tập hồ sơ dày.

— Của mày đây. — Lân đẩy tập hồ sơ sang, giọng thấp — Bản vẽ gốc tao giữ từ hồi dự án làm mát. Có cả bản tính toán tay với nhật ký thi công.

Minh cầm lên, lật qua. Từng nét vẽ, từng con số — công sức của Lân suốt ba tháng trời, bị trưởng phòng ký tên cướp mất trong một buổi họp.

— Cảm người.

— Giữ cẩn thận đấy. — Lân nhìn quanh rồi đứng dậy — Tao đi pha cà phê.

Minh cất tập hồ sơ vào cặp, định mở máy tính thì chuông điện thoại bàn reo. Anh nhấc máy:

— Phòng kỹ thuật, em Minh nghe ạ.

— Minh à, em lên phòng anh một lát. — Giọng sếp tổng ở đầu dây, niềm nở — Có việc.

— Dạ, em lên ngay.

Minh đặt máy, lòng thoáng bối rối. Sếp tổng gọi trực tiếp — chuyện gì đây? Anh kiểm tra nhanh cuốn sổ tay trong ngăn kéo, xác nhận mọi thứ vẫn an toàn, rồi bước lên tầng ba.

Phòng sếp tổng rộng, cửa kính, bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó. Ông Hoàng đang ngồi đọc báo cáo, thấy Minh vào thì ngước lên, cười:

— Vào đi, ngồi xuống.

Minh ngồi xuống ghế đối diện. Trên bàn có hai tách cà phê còn bốc khói — một cho ông, một cho anh.

— Anh có việc gì cần em không ạ?

— Có. — Ông Hoàng gấp tập báo cáo lại — Bên công ty Thiên Phát — đối tác cung cấp thiết bị của mình — họ vừa gửi thư mời sang xưởng sản xuất bên thành phố Bình An để kiểm tra lô hàng mới. Dự kiến hai ngày một đêm.

Ông ngừng lại, nhìn Minh:

— Anh muốn em và Lan đi. Lan phụ trách hợp đồng, em phụ trách kỹ thuật. Kiểm tra chất lượng thiết bị, ký biên bản nghiệm thu, xong là về.

Minh hơi bất ngờ. Đi công tác — với Hoàng Lan?

— Dạ, được ạ. — Anh gật đầu — Khi nào đi ạ?

— Sáng mai. — Ông Hoàng nói — Xe công ty đưa đi, khoảng bảy giờ xuất phát. Em về chuẩn bị trước đi.

— Vâng.

Minh đứng dậy, nhưng ông Hoàng gọi với theo:

— Minh này.

Anh quay lại.

— Lan nó… — Ông Hoàng ngập ngừng một chút — Nó mới về nước, chưa quen việc công ty lắm. Em để ý giúp nó nhé.

— Dạ, anh yên tâm.

Minh ra khỏi phòng, lòng có một cảm giác kỳ lạ. Không phải lo lắng, không phải sợ hãi — mà là một thứ gì đó nhẹ hơn, như thể vừa có một cánh cửa nhỏ mở ra giữa bức tường công việc dày đặc.

Sáng hôm sau, Minh có mặt ở cổng công ty từ sáu giờ bốn lăm. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây, ba lô nhỏ đựng laptop và mấy bộ đồ.

Xe công ty — một chiếc Innova màu bạc — đỗ sẵn ở sân. Tài xế đang lau kính, thấy Minh thì gật đầu chào.

— Anh Minh đúng không? Cô Lan chưa xuống, anh ngồi đợi một lát nhé.

Minh gật đầu, leo lên ghế phụ. Anh nhìn đồng hồ — sáu năm mươi.

Đúng bảy giờ kém năm, Hoàng Lan bước ra từ cổng công ty.

Cô mặc một chiếc váy công sở màu xanh nhạt, tóc búi cao gọn gàng, tay xách túi laptop và một túi xách nhỏ. Trông cô không lộng lẫy kiểu tiểu thư — mà thanh lịch, giản dị, vừa đủ để người ta phải ngoái nhìn.

Cô mở cửa ghế sau, ngồi vào. Thấy Minh ngồi ghế trước, cô hơi ngạc nhiên:

— Anh ngồi ghế trước à?

— Dạ, em ngồi đây cho thoải mái. — Minh quay lại, cười — Chị ngồi ghế sau rộng hơn.

— Ừ. — Hoàng Lan đặt túi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe lăn bánh. Thành phố buổi sáng sớm còn thưa thớt người qua lại. Những hàng cây ven đường lướt nhanh sau ô cửa kính.

Khoảng nửa tiếng đầu, cả hai không nói gì nhiều. Hoàng Lan lấy điện thoại ra đọc báo, thỉnh thoảng gõ gõ tin nhắn. Minh nhìn đường, thỉnh thoảng liếc gương chiếu hậu thấy cô vẫn cắm mặt vào màn hình.

Đến đoạn đường vắng, tài xế mở nhạc — một bản nhạc Trịnh nhẹ nhàng. Hoàng Lan bỏ điện thoại xuống, nhìn ra ngoài.

— Anh Minh quê ở đâu? — Cô bất ngờ hỏi.

Minh quay lại, hơi bất ngờ:

— Dạ, em quê ở Hà Nam. Một tỉnh nhỏ thôi ạ.

— Hà Nam? — Hoàng Lan hơi nghiêng đầu — Em chưa đến đó bao giờ. Ở đó có gì đặc sản không anh?

— Có cá kho làng Vũ Đại nổi tiếng ạ. — Minh cười — Nhưng mà em nghi ngờ mấy quán ngoài phố bán không ngon bằng mẹ em nấu.

— Mẹ anh nấu ngon lắm à?

— Dạ, mẹ em làm nghề nấu cỗ thuê ở quê. Từ hồi em còn nhỏ, mẹ đã đi nấu đám cưới, đám hỏi khắp làng. — Minh nói, giọng nhẹ — Tay nghề của mẹ em thì khỏi chê. Cá kho của mẹ em, ăn một lần là nhớ cả đời.

Hoàng Lan cười:

— Anh làm em đói rồi đấy.

— Khi nào chị về quê em chơi, em mời chị ăn cá kho mẹ em nấu. — Minh nói, rồi nhận ra câu nói hơi thân mật, vội quay đi — Ý em là… nếu có dịp ạ.

Hoàng Lan không nói gì, nhưng khóe môi hơi cong lên.

— Còn chị? — Minh hỏi, sau một lúc im lặng — Chị đi du học từ khi nào ạ?

— Từ năm mười tám tuổi. — Hoàng Lan nói — Bố gửi em sang Anh, học cấp ba rồi lên đại học. Mới về được hơn tháng nay.

— Chắc chị nhớ nhà lắm.

— Ừ, cũng hơi nhớ. Nhưng quen rồi. — Cô nhìn ra ngoài — Hồi đầu sang, em khóc suốt. Một mình ở ký túc xá, không quen đồ ăn, không quen thời tiết. Có những hôm mùa đông, trời tối từ bốn giờ chiều, em ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ, tự hỏi không biết bao giờ mới được về.

Minh im lặng nghe. Giọng Hoàng Lan bình thản, nhưng trong đó có một nỗi buồn xa xăm.

— Nhưng rồi cũng quen. — Cô tiếp tục — Sang năm thứ hai thì em bắt đầu thích. Thích cái cảm giác tự do, tự lo cho bản thân. Ở nhà có bố lo hết, sang đấy em phải tự nấu ăn, tự giặt giũ, tự sắp xếp cuộc sống. Cũng hay.

— Chị giỏi thật đấy. — Minh nói, giọng chân thành — Em hai mươi hai tuổi rồi mà mẹ em vẫn phải gọi điện nhắc ăn cơm.

Hoàng Lan bật cười:

— Thật á?

— Thật ạ. Sáng nào cũng vậy. — Minh cười theo — Mẹ em bảo: “Con đi làm thì đi làm, nhưng nhớ ăn sáng. Không ăn sáng là về mẹ đánh.”

— Mẹ anh dễ thương quá.

— Dạ, mẹ em vậy đó. — Minh nói, mắt nhìn xa xăm — Bố em mất sớm, mẹ một mình nuôi em ăn học. Vất vả lắm. Nhưng mẹ chưa bao giờ kêu ca.

Hoàng Lan im lặng một lúc, rồi nói khẽ:

— Chắc mẹ anh tự hào về anh lắm.

— Em hy vọng vậy. — Minh nói — Em chưa làm được gì to tát để mẹ tự hào cả. Nhưng em sẽ cố gắng.

Xe chạy thêm hai tiếng nữa thì đến thành phố Bình An. Nhà máy của Thiên Phát nằm ở khu công nghiệp, rộng, sạch sẽ, máy móc hiện đại.

Đối tác — một người đàn ông trạc bốn mươi, niềm nở — đón họ ở cổng. Ông ta tên Quốc, trưởng phòng kỹ thuật bên Thiên Phát.

— Chào anh chị, mời vào. Bên em đã chuẩn bị sẵn lô hàng để anh chị kiểm tra.

Minh và Hoàng Lan bắt tay, rồi đi theo ông Quốc vào xưởng. Suốt hai tiếng đồng hồ, Minh kiểm tra từng thiết bị — tủ điện, máy cắt, aptomat, dây dẫn — ghi chép cẩn thận từng thông số kỹ thuật. Thỉnh thoảng anh hỏi ông Quốc vài câu về xuất xứ, tiêu chuẩn, chế độ bảo hành.

Hoàng Lan đứng bên cạnh, tay cầm tập hợp đồng, lặng lẽ quan sát. Minh thấy cô không nói nhiều, nhưng mắt cô dõi theo từng động tác của anh — cách anh kiểm tra thiết bị, cách anh đặt câu hỏi, cách anh ghi chép.

Đến khi kiểm tra xong, Minh quay sang Hoàng Lan:

— Thiết bị đạt tiêu chuẩn ạ. Chị ký biên bản được rồi.

— Anh chắc chứ?

— Chắc. — Minh gật đầu — Em đã kiểm tra kỹ. Lô này cùng mã với lô bên mình đang dùng, chất lượng ổn.

Hoàng Lan gật đầu, ký vào biên bản. Ông Quốc cười, bắt tay Minh:

— Anh Minh trẻ mà chuyên nghiệp quá. Làm bên Hoàng Gia lâu chưa?

— Dạ, em mới vào được gần hai tuần ạ.

Ông Quốc ngạc nhiên, nhìn Minh một lúc rồi cười:

— Hai tuần mà đã được cử đi công tác? Chắc phải có năng lực lắm.

— Anh quá khen. — Minh cười trừ.

Hoàng Lan đứng bên cạnh, khẽ mỉm cười.

Buổi chiều, sau khi hoàn thành công việc, họ xin phép nghỉ sớm. Khách sạn đã được đặt trước — một khách sạn ba sao gần trung tâm thành phố, phòng riêng cho mỗi người.

Minh về phòng, tắm rửa, nghỉ ngơi một lát. Đến sáu giờ tối, điện thoại reo — Hoàng Lan nhắn:

*”Anh đói chưa? Ra ngoài ăn tối nhé. Em thấy quán lẩu cá ở góc phố, đông khách lắm.”*

Minh nhìn tin nhắn, khẽ cười. Anh trả lời:

*”Được ạ. Em xuống lobby lúc sáu rưỡi.”*

Đúng giờ, Minh có mặt ở sảnh khách sạn. Hoàng Lan đã đứng đợi — cô thay bộ váy công sở bằng một chiếc áo thun trắng và quần jeans, tóc thả xõa. Trông cô trẻ hơn, gần gũi hơn.

— Đi thôi anh. — Cô nói, giọng nhẹ.

Họ đi bộ ra quán lẩu — một quán nhỏ nằm ở góc phố, biển hiệu đèn neon vàng. Bên trong đông khách, mùi cá tươi hòa lẫn mùi sả, ớt, tiêu.

Họ tìm được bàn trong góc, gọi một nồi lẩu cá riêu, thêm rau và bún.

— Em mời anh bữa này. — Hoàng Lan nói — Cảm ơn anh hôm nay đã làm việc rất tốt.

— Không có chị em cũng không ký được biên bản. — Minh cười — Hay mình chia đôi.

— Thôi, để em mời. — Cô cương quyết — Anh đừng giành, em ghét nhất giành trả tiền.

Minh cười, giơ tay đầu hàng.

Nồi lẩu sôi lục bục. Họ gắp cá, nhúng rau, ăn trong im lặng dễ chịu.

Một lúc, Hoàng Lan ngước lên:

— Anh Minh này… em hỏi anh câu này, anh đừng giận nhé.

— Chị hỏi đi.

— Sao hồi đầu gặp em, anh không tỏ ra niềm nở như mấy người khác? — Cô hỏi — Đa số mọi người biết em là con gái sếp là thái độ thay đổi hẳn. Nịnh bợ, săn đón, đủ kiểu. Còn anh thì… lạnh lùng quá.

Minh suy nghĩ một lúc, rồi đáp:

— Em không thích nịnh. — Anh nói thẳng — Em thấy nịnh bợ là hạ mình. Em vào công ty để làm việc, không phải để làm hài lòng ai. Nếu chị là con gái sếp hay không, với em cũng vậy thôi. Chị là đồng nghiệp, em tôn trọng chị vì năng lực của chị, không phải vì bố chị là ai.

Hoàng Lan nhìn anh, mắt có một tia sáng lạ.

— Anh nói thật đấy à?

— Thật. — Minh gật đầu — Em không nịnh chị đâu, em chỉ làm việc thôi.

Hoàng Lan bật cười — một tiếng cười giòn, tự nhiên, không giống cái kiểu cười xã giao cô vẫn dùng ở công ty.

— Lần đầu tiên em nghe ai đó nói với em như vậy. — Cô nói — Ở Anh cũng vậy, về Việt Nam cũng vậy. Ai cũng nghĩ em là con gái sếp, ai cũng muốn lấy lòng. Có người còn tưởng em ngây thơ, tưởng nịnh một câu là em mủi lòng.

— Thế chị có mủi lòng không? — Minh hỏi, cố tình trêu.

— Không. — Cô lắc đầu, cười — Em ghét nhất loại người đó.

— Thế may cho em quá. — Minh cười — Vì em thuộc loại không biết nịnh.

Hoàng Lan cười, gắp một miếng cá bỏ vào bát Minh:

— Thưởng cho anh vì thành thật.

Bữa tối trôi qua trong không khí nhẹ nhàng. Họ nói đủ thứ chuyện — từ chuyện công việc, chuyện du học, chuyện ẩm thực, đến chuyện phim ảnh.

Minh kể về những ngày sinh viên, về những lần đi làm thêm, về ước mơ mở một xưởng sửa chữa thiết bị điện cho riêng mình.

— Em thích công việc kỹ thuật. — Minh nói — Cầm tua vít, cầm máy đo, sửa được một cái máy hỏng — cảm giác đó sướng lắm. Như kiểu mình có ích vậy.

— Anh có ích thật mà. — Hoàng Lan nói — Hôm nay em thấy anh kiểm tra thiết bị, chuyên nghiệp lắm. Ông Quốc còn khen.

— Cảm ơn chị. — Minh cười — Nhưng em vẫn còn phải học nhiều.

Hoàng Lan nhìn Minh một lúc, rồi hỏi bất ngờ:

— Anh có người yêu chưa?

Minh khựng lại. Câu hỏi đến quá đột ngột, giữa lúc anh đang gắp một miếng rau.

— Dạ… chưa ạ.

— Sao? — Hoàng Lan nhướng mày — Anh cũng đẹp trai đấy chứ, lại giỏi, sao chưa có người yêu?

Minh cười trừ:

— Hồi sinh viên em bận học với đi làm thêm. Ra trường thì bận kiếm việc, bận ổn định. Cũng chưa có thời gian nghĩ đến chuyện đó.

— Thế bây giờ anh có nghĩ đến không?

— Bây giờ… — Minh nhìn Hoàng Lan, lưỡng lự — Cũng có nghĩ một chút.

Hoàng Lan không hỏi thêm. Cô cúi xuống, gắp một miếng cá, thổi nhẹ rồi bỏ vào miệng. Nhưng Minh thấy tai cô hơi đỏ lên dưới ánh đèn vàng.

Im lặng một lúc.

— Thế còn chị? — Minh hỏi — Chị có người yêu chưa?

Hoàng Lan ngước lên, mắt nhìn thẳng vào anh:

— Chưa.

— Chắc tại chị kén quá.

— Ừ, em kén thật. — Cô cười, không hề phủ nhận — Nhưng em nghĩ, chuyện kết hôn là chuyện cả đời. Không thể vì áp lực xã hội mà lấy bừa được. Phải tìm được người mình thực sự muốn đi cùng.

— Chị nói đúng. — Minh gật đầu — Em cũng nghĩ vậy.

Họ nhìn nhau. Một khoảnh khắc lặng đi — không khí giữa hai người như đặc lại, như thể có một sợi dây vô hình vừa được kéo căng ra.

Hoàng Lan là người phá vỡ im lặng trước:

— Ăn đi anh, không lẩu nguội bây giờ.

— Ừ, ăn đi chị.

Họ tiếp tục ăn, nhưng bầu không khí đã khác. Nhẹ nhàng hơn, gần gũi hơn. Như thể giữa họ vừa có một cánh cửa nhỏ hé mở.

Ăn tối xong, họ đi bộ về khách sạn. Thành phố Bình An về đêm không quá tấp nập — đường phố vắng, gió mát, những hàng cây xanh rì rào trong bóng tối.

Họ đi song song, không nói gì nhiều. Thỉnh thoảng vai họ chạm nhẹ vào nhau, rồi lại tách ra.

Đến cửa khách sạn, Hoàng Lan dừng lại, quay sang Minh:

— Hôm nay em vui lắm. — Cô nói, giọng nhẹ — Cảm ơn anh đã đi cùng em.

— Em cũng vui. — Minh nói — Cảm ơn chị đã mời em ăn lẩu.

— Ừ. — Cô cười — Mai về sớm, anh ngủ sớm đi.

— Chị cũng ngủ sớm nhé.

Họ đứng đó, nhìn nhau, không ai bước vào trước. Một khoảnh khắc kéo dài hơn bình thường.

Cuối cùng, Hoàng Lan quay người, bước vào cửa. Nhưng trước khi đi khuất sau cánh cửa kính, cô quay lại, nói:

— Minh này.

— Dạ?

— Từ giờ đừng gọi em là “chị” nữa. Gọi Lan thôi.

Cô cười, rồi biến mất sau cánh cửa.

Minh đứng đó, nhìn theo bóng cô khuất dần. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi hoa sữa từ một góc phố xa.

Anh đưa tay lên ngực — tim anh đập nhanh hơn bình thường một chút.

*Chuyện này… là sao đây?*

Anh lắc đầu, cười một mình, rồi bước vào khách sạn.

Ngoài kia, thành phố Bình An về đêm yên tĩnh, những ngọn đèn đường vàng vọt, và giữa lòng Minh — một thứ gì đó vừa chớm nở, nhẹ nhàng nhưng ấm áp.

Một ngày làm việc kết thúc.

Một ngày mới — của những điều chưa nói — vừa bắt đầu.

← Quay lại bài viết