Bảy giờ sáng, Minh có mặt ở công ty.
Hành lang vắng tanh, chỉ có tiếng lao công quét dưới sàn. Anh mở cửa phòng kỹ thuật, bật đèn. Bàn trưởng phòng vẫn trống trơn từ hôm qua — mấy tờ giấy lộn xộn, chiếc máy tính tắt nguồn. Bàn giám đốc kỹ thuật cũng thế.
Minh ngồi xuống chỗ của mình, mở ngăn kéo lấy ra tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn. Không phải những bằng chứng hôm qua — thứ đó đã được sếp tổng giữ lại. Mà là một bản tóm tắt, một bản tổng kết toàn bộ hành vi của trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật trong suốt nhiều năm qua.
Anh lật từng trang. Email. Báo cáo. Lời khai của nhân viên. Bản vẽ gốc bị cướp công. Danh sách thưởng bị gian lận. Số tiền ăn chặn từ các dự án.
Tám năm kiếp trước, Minh đã thấy tất cả. Đã chịu đựng tất cả. Nhưng không có bằng chứng, không có ai đứng ra làm chứng. Lần này, anh có cả hai.
Tiếng bước chân vọng từ hành lang. Minh ngẩng lên — Lân đẩy cửa bước vào, mặt còn ngái ngủ.
— Mày đến sớm thế? — Lân nói, kéo ghế ngồi xuống — Tao tưởng mày sẽ đến muộn hôm nay.
— Ngày quan trọng mà. — Minh gấp tập tài liệu, bỏ vào cặp — Phải đến sớm.
— Tao lo quá. — Lân thở dài — Mà cũng mong chờ. Mày biết cảm giác vừa lo vừa mong là thế nào không?
— Biết chứ. — Minh cười — Tao đã sống với cảm giác đó suốt tám năm.
Lân nhìn Minh, không nói gì. Họ ngồi im trong phòng, chờ đợi.
Tám giờ rưỡi, nhân viên bắt đầu đến đông dần.
Tin đồn đã lan khắp công ty từ tối qua. Ai cũng biết trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật bị bắt quả tang gian lận. Ai cũng biết Minh — cậu nhân viên mới vào chưa đầy hai tuần — là người đã vạch mặt họ.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phòng kỹ thuật khi Minh bước ra hành lang. Anh cảm nhận được những cái nhìn — có người ngưỡng mộ, có người tò mò, có người e dè. Một chị tạp vụ đang lau sàn ngẩng lên, mỉm cười với anh:
— Chú Minh giỏi quá. Cảm ơn chú nhé.
Minh hơi bất ngờ:
— Dạ… cảm ơn chị.
— Nhà chị có thằng con trai cũng bị sếp nó chèn ép y hệt. — Chị tạp vụ nói, mắt rưng rưng — Nhưng nó không dám làm gì. Chú dám đứng lên, chú giỏi lắm.
Minh cúi đầu, không biết nói gì. Anh chỉ gật nhẹ rồi bước tiếp.
Chín giờ, thư ký Hà xuất hiện ở cửa phòng kỹ thuật:
— Quang Minh, sếp tổng yêu cầu anh lên phòng họp tầng hai. Toàn bộ nhân viên công ty cũng lên — sếp có chuyện quan trọng thông báo.
Lân nhìn Minh. Kỹ sư Hùng nhìn Minh. Cả phòng nhìn Minh.
Minh đứng dậy, cầm cặp tài liệu:
— Đi thôi.
Phòng họp tầng hai chưa bao giờ đông đến thế.
Bốn dãy ghế xếp kín người. Nhân viên từ các phòng ban — kỹ thuật, hành chính, kế toán, kinh doanh — đều có mặt. Họ ngồi im, không khí nặng nề như trước cơn bão.
Sếp tổng ngồi ở đầu bàn, mặt nghiêm. Bên trái ông là Hoàng Lan — cô mặc vest trắng, tóc buộc cao, nhìn về phía Minh khi anh bước vào. Bên phải ông là một người đàn ông trung niên Minh chưa gặp — chắc là luật sư của công ty.
Ở góc phòng, trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật ngồi tách biệt khỏi mọi người. Trưởng phòng mặt tái mét, mắt thâm quầng. Giám đốc kỹ thuật thì cúi gằm mặt, hai tay đan chặt vào nhau.
Minh ngồi xuống hàng ghế đầu. Lân ngồi cạnh anh. Kỹ sư Hùng ngồi phía sau.
Sếp tổng ho một tiếng, cả phòng im lặng.
— Tôi họp toàn thể công ty hôm nay để thông báo một việc nghiêm trọng. — Giọng ông trầm, nặng — Liên quan đến hành vi gian lận và lạm dụng chức vụ của hai cán bộ cấp cao trong công ty.
Cả phòng lặng như tờ.
— Tôi sẽ mời Quang Minh — nhân viên phòng kỹ thuật — lên trình bày toàn bộ sự việc. — Sếp tổng nhìn về phía Minh — Em lên đây.
Minh đứng dậy, bước lên phía bàn họp. Anh đặt cặp tài liệu xuống, mở ra. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.
Anh hít một hơi sâu.
— Thưa anh, thưa toàn thể mọi người. — Giọng Minh vang lên trong phòng họp im ắng — Tôi xin phép trình bày những bằng chứng về hành vi gian lận và lạm dụng chức vụ của trưởng phòng kỹ thuật và giám đốc kỹ thuật trong suốt nhiều năm qua.
Minh bắt đầu từ điều đầu tiên.
— Ngày 2 tháng 6, ngày đầu tiên tôi đi làm. — Anh đưa ra một bản vẽ kỹ thuật — Trưởng phòng giao cho tôi bản vẽ này, bảo tôi kiểm tra và nộp cho giám đốc kỹ thuật. Bản vẽ có ba lỗi cố ý — sai số liệu áp suất, sai kích thước van, sai sơ đồ đấu dây. Nếu tôi nộp mà không phát hiện, tôi sẽ bị khiển trách nặng nề.
Trưởng phòng ngồi ở góc phòng, mặt trắng bệch. Hắn định mở miệng nhưng sếp tổng giơ tay:
— Chưa đến lượt anh.
Minh tiếp tục:
— Ngày 3 tháng 6, trưởng phòng giao cho tôi phần thiết kế mạch điện tủ phân phối chính nhà xưởng số 1 — phần khó nhất trong dự án — với hạn chót ba ngày. Hắn cố tình không đưa tài liệu tham khảo và bản vẽ tổng thể, hy vọng tôi thất bại.
Minh đưa ra bản vẽ gốc:
— Tôi đã hoàn thành đúng hạn. Và đây là bản vẽ gốc — có chữ ký xác nhận của kỹ sư Hùng.
Kỹ sư Hùng đứng dậy:
— Tôi xác nhận. Bản vẽ do Minh thiết kế, chất lượng tốt, không có sai sót.
Minh chuyển sang tài liệu tiếp theo:
— Ngày 6 tháng 6, trong buổi họp đánh giá tiến độ, trưởng phòng định trình bày thay tôi để cướp công. Khi tôi tự trình bày và được khen ngợi, hắn đe dọa tôi sau cuộc họp.
— Mày… — Trưởng phòng gầm lên, đứng bật dậy — Mày bịa chuyện!
— Tôi có nhân chứng. — Minh nhìn sang Lân.
Lân đứng dậy, giọng run run nhưng cố gắng nói rõ:
— Tôi… tôi nghe thấy. Hôm đó, sau cuộc họp, trưởng phòng nói với Minh: “Mày tưởng mày giỏi lắm hả? Cứ chờ đấy.”
Cả phòng xôn xao.
Minh không dừng lại. Anh đưa ra từng bằng chứng, từng mảnh ghép của bức tranh lớn hơn.
— Ngày 8 tháng 6, tôi phát hiện trưởng phòng đã gian lận danh sách thưởng của dự án chiếu sáng nhà xưởng số 3. — Minh đưa ra hai danh sách — Danh sách gốc có tên anh Lân. Danh sách nộp lên sếp tổng — tên anh Lân bị gạch, thay bằng tên một người họ hàng của giám đốc kỹ thuật.
Giám đốc kỹ thuật ngồi phía góc phòng, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn trưởng phòng — nhưng trưởng phòng cũng đang hoảng loạn.
— Cùng ngày, tôi phát hiện giám đốc kỹ thuật đã ăn chặn 150 triệu đồng từ dự án chiếu sáng nhà xưởng số 3. — Minh đưa ra một tập hồ sơ — Đây là báo cáo tài chính của dự án, có chữ ký của giám đốc kỹ thuật. Chi phí thực tế chỉ 350 triệu, nhưng báo cáo ghi 500 triệu. Số chênh lệch 150 triệu đã được chuyển vào tài khoản cá nhân.
Giám đốc kỹ thuật đứng bật dậy:
— Anh… anh Hoàng, tôi… tôi không…
— Ngồi xuống! — Sếp tổng gầm lên, mặt đỏ gay.
Minh tiếp tục:
— Và cuối cùng, là sự việc hôm thứ Tư vừa qua. — Anh đưa ra USB — Trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật đã cấu kết với nhau để làm sai lệch số liệu báo cáo tiến độ dự án, đổ tội cho tôi. Lịch sử chỉnh sửa file cho thấy rõ: trưởng phòng chỉnh sửa lần một, giám đốc kỹ thuật chỉnh sửa lần hai. Tất cả đều có ghi lại.
Minh đặt USB lên bàn:
— Đây là toàn bộ bằng chứng. Tôi xin phép kết thúc phần trình bày.
Phòng họp im lặng trong vài giây. Rồi tiếng xì xào nổi lên như sóng.
— Ôi giời ơi…
— Tôi biết ngay mà! Thằng Tuấn đểu từ lâu rồi!
— 150 triệu… số tiền lớn thế…
Trưởng phòng đứng bật dậy, mặt đỏ như gấc:
— Không! Tôi không làm! — Hắn chỉ vào Minh, giọng the thé — Thằng này bịa chuyện! Nó cố tình hãm hại tôi! Các anh chị đừng tin nó!
— Im đi! — Sếp tổng quát.
Nhưng trưởng phòng như mất kiểm soát. Hắn nhào về phía Minh:
— Mày! Mày từ đầu đã định hại tao! Mày…
Hai nhân viên nam lao ra giữ hắn lại. Trưởng phòng vùng vẫy, mặt mày nhăn nhúm, không còn chút uy nghi nào của một cán bộ cấp cao.
Giám đốc kỹ thuật ngồi im, mặt trắng bệch. Rồi bất ngờ, hắn đứng dậy, chỉ vào trưởng phòng:
— Là nó! — Giọng hắn run run — Là nó ép tôi! Nó nói nếu tôi không giúp, nó sẽ mách sếp chuyện tôi ăn chặn tiền dự án!
— Mày nói cái gì? — Trưởng phòng quay ngoắt lại, mắt long lên — Mày đổ tội cho tao? Chính mày là người đề xuất vụ ăn chặn! Mày nói “cơ hội chỉ một lần”!
— Tao không! — Giám đốc kỹ thuật hét lên — Mày vu khống!
— Hai người im hết! — Sếp tổng đập bàn đứng dậy, mặt tím tái.
Cả phòng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng thở dốc của trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật — hai kẻ vừa cắn xé nhau trước mặt toàn thể công ty.
Sếp tổng đứng im một lúc, hai tay chống lên bàn, mắt nhìn thẳng vào hai người đàn ông đã từng là cánh tay phải của ông. Gân xanh trên thái dương ông nổi lên.
Ông quay sang người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh:
— Luật sư, theo ông, với những bằng chứng này, chúng ta có đủ căn cứ để sa thải và khởi kiện không?
Luật sư gật đầu:
— Đủ, thưa anh. Hành vi gian lận tài chính và lạm dụng chức vụ đã rõ ràng. Chúng ta có thể sa thải ngay lập tức và tiến hành thủ tục pháp lý để truy thu số tiền đã ăn chặn.
Sếp tổng gật đầu. Ông nhìn quanh phòng họp, nhìn từng khuôn mặt nhân viên — những người đã làm việc dưới trướng hai kẻ này suốt nhiều năm.
— Tuấn. — Ông nói, giọng lạnh tanh — Và Long. — Ông gọi tên giám đốc kỹ thuật — Tôi tuyên bố sa thải hai người ngay lúc này, có hiệu lực ngay lập tức.
Trưởng phòng khuỵu xuống ghế. Giám đốc kỹ thuật ôm mặt.
— Toàn bộ tiền thưởng, phụ cấp và các khoản đã nhận trong thời gian làm việc tại công ty — nếu có liên quan đến hành vi gian lận — sẽ bị truy thu. — Sếp tổng nói tiếp — Luật sư của công ty sẽ làm việc với cơ quan chức năng để xử lý theo pháp luật.
— Anh Hoàng… — Giám đốc kỹ thuật ngẩng lên, mắt đỏ hoe — Tôi xin lỗi… tôi…
— Đừng nói nữa. — Sếp tổng phẩy tay — Bảo vệ sẽ đưa hai người ra khỏi công ty. Các anh có thể quay lại sau để lấy đồ — dưới sự giám sát của bảo vệ.
Hai nhân viên bảo vệ bước vào. Trưởng phòng và giám đốc kỹ thuật đứng dậy — đầu cúi thấp, vai rũ xuống. Họ bước ra khỏi phòng họp trong sự im lặng của toàn thể nhân viên.
Cánh cửa đóng lại sau lưng họ.
Một lúc lâu, không ai nói gì.
Rồi, từ phía cuối phòng, một tràng vỗ tay vang lên. Một người. Rồi hai người. Rồi cả phòng họp vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm.
Nhân viên đứng dậy, vỗ tay không ngớt. Có người lau nước mắt. Có người ôm nhau. Một chị kế toán — người đã làm việc ở công ty mười năm — bật khóc:
— Cuối cùng… cuối cùng cũng có ngày…
Kỹ sư Hùng tiến lại gần Minh, bắt tay anh:
— Cậu làm được rồi. Cảm ơn cậu.
Lân ôm chầm lấy Minh:
— Tao không tin nổi… mày làm được thật rồi…
Minh không nói gì. Anh chỉ đứng im, để từng tràng vỗ tay lướt qua người. Tay anh hơi run — không phải vì sợ. Anh hít một hơi, cảm thấy lồng ngực mình như vừa được tháo bỏ một tảng đá đè suốt tám năm. Nhẹ đến nỗi đầu gối muốn khuỵu xuống.
Tám năm kiếp trước. Hai tuần kiếp này.
Anh đã thay đổi số phận.
Sếp tổng giơ tay, yêu cầu mọi người trật tự. Cả phòng dần im lặng.
— Còn một việc nữa. — Sếp tổng nói, giọng đã bớt nặng nề — Sau sự việc hôm nay, vị trí phó giám đốc kỹ thuật đang bỏ trống. Tôi quyết định bổ nhiệm Quang Minh vào vị trí này.
Cả phòng lại vỗ tay rào rào.
Minh sững người. Anh biết chuyện này sẽ đến — nhưng nghe trực tiếp từ miệng sếp tổng vẫn khiến anh choáng ngợp.
— Minh, em lên đây. — Sếp tổng vẫy tay.
Minh bước lên, hơi lúng túng. Sếp tổng đặt tay lên vai anh:
— Em vào công ty chưa đầy hai tuần. Nhưng em đã làm được những điều mà nhiều người ngồi đây không dám làm trong nhiều năm. — Ông nhìn quanh — Tôi biết có người sẽ nói em còn trẻ, chưa đủ kinh nghiệm. Nhưng tôi tin năng lực thực sự quan trọng hơn thâm niên.
— Em… cảm ơn anh. — Minh cúi đầu — Em sẽ cố gắng không phụ lòng tin của anh.
— Tôi không lo. — Sếp tổng cười nhẹ — Em đã chứng minh được năng lực rồi.
Cả phòng lại vỗ tay. Minh nhìn xuống hàng ghế — thấy Lân đang cười toe toét, thấy kỹ sư Hùng gật đầu hài lòng, thấy thư ký Hà lau nước mắt.
Và thấy Hoàng Lan — cô đang nhìn anh, mắt long lanh, môi mỉm cười.
— Bố, con có chuyện muốn nói.
Giọng Hoàng Lan vang lên giữa lúc mọi người chuẩn bị ra về. Cô đứng dậy, bước lên cạnh bố.
Sếp tổng ngạc nhiên:
— Con có chuyện gì?
Hoàng Lan nhìn quanh phòng họp, nhìn từng khuôn mặt đồng nghiệp đang tò mò nhìn mình. Cô hít một hơi, rồi nói:
— Con muốn nói với mọi người rằng… con hoàn toàn ủng hộ quyết định của bố. — Cô nhìn về phía Minh — Và con muốn cảm ơn anh Quang Minh — không chỉ vì đã vạch trần những kẻ gian dối, mà còn vì… vì đã cho con thấy thế nào là một người có năng lực thực sự.
Minh nhìn cô, hơi bất ngờ.
— Khi con mới về nước, con nghĩ mình biết hết mọi thứ. — Hoàng Lan nói tiếp, giọng chân thành — Con nghĩ bằng cấp, trường lớp là tất cả. Nhưng anh Minh đã cho con thấy — năng lực thực sự không nằm ở tấm bằng, mà nằm ở cách một người đối diện với khó khăn, cách họ đứng lên khi bị chèn ép, và cách họ chiến đấu vì điều đúng đắn.
Cô nhìn thẳng vào Minh:
— Cảm ơn anh.
Cả phòng im lặng. Rồi một tràng vỗ tay khác nổ ra — lần này dành cho Hoàng Lan.
Minh cúi đầu, không biết nói gì. Anh đưa tay sờ nhẹ lên ngực áo — nơi trái tim vẫn còn đập nhanh sau từng lời cô nói. Không phải sự nhẹ nhõm khi nãy. Một thứ khác. Ấm hơn. Gần hơn.
Cuộc họp kết thúc. Nhân viên lục tục ra về, người nào cũng nói chuyện rôm rả. Không khí trong công ty chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế.
Minh đứng lại trong phòng họp, thu dọn tài liệu. Lân vỗ vai anh:
— Tối nay tao mời mày đi nhậu!
— Để hôm khác. — Minh cười — Tao còn việc.
— Việc gì? — Lân nhướn mày — Mày vừa lên chức rồi, phải khao chứ!
— Để hôm khác. — Minh nhắc lại, mắt liếc về phía cuối phòng.
Lân nhìn theo hướng mắt Minh, thấy Hoàng Lan đang đứng nói chuyện với bố. Anh cười đểu:
— À… tao hiểu rồi. Thôi, để hôm khác vậy.
Hắn vỗ vai Minh lần nữa rồi bước ra ngoài.
Phòng họp dần vắng người. Cuối cùng, chỉ còn Minh và Hoàng Lan.
Cô đứng bên cửa sổ, nhìn ra đường phố. Ánh nắng ban mai chiếu qua ô kính, hắt lên mái tóc đen dài của cô một lớp sáng mờ ảo.
Minh bước lại gần. Anh dừng lại cách cô vài bước.
Im lặng.
Một lúc lâu, không ai nói gì. Chỉ có tiếng xe cộ từ ngoài đường vọng vào, tiếng gió thổi qua khe cửa.
Rồi Minh cất giọng:
— Lan này.
Cô quay lại. Mắt cô nhìn anh, chờ đợi.
Minh mỉm cười:
— Đi ăn mừng với anh nhé?
Hoàng Lan nhìn anh một lúc. Rồi khóe môi cô cong lên — một nụ cười nhẹ, ấm áp.
— Được thôi.
PHUONG NAM
Technology Solutions