Chương 12: Đề án xanh

10/07/2026  ·  phuongle

Sáng hôm sau, Minh mở cuốn sổ tay trong phòng làm việc, đầu óc vẫn còn vương những mảnh ký ức kiếp trước về năng lượng mặt trời. Công ty Hoàng Gia đã từng bỏ lỡ cơ hội này — khi thị trường bùng nổ, giám đốc cũ bảo “lãng phí”, đến lúc chính sách ưu đãi được ban hành thì các công ty khác đã chiếm hết thị phần. Lần này, anh sẽ không để chuyện đó tái diễn.

Lân ghé vào: — Anh Minh, phòng kế toán bảo anh lên gặp.

Phòng kế toán tầng ba. Ông Trường đẩy xấp báo cáo về phía Minh, nụ cười nửa miệng:

— Nghe nói anh định làm năng lượng mặt trời?

— Đúng vậy.

Ông Trường cười khẩy: — Anh biết đầu tư vào đó bao nhiêu không? Hàng tỷ. Anh mới làm phó giám đốc hai ngày, đã muốn đốt tiền công ty?

— Tôi không đốt tiền, tôi đầu tư. — Minh giữ giọng bình thản.

— Tôi làm kế toán hai mươi năm rồi. Mảng này không có lãi.

— Anh có số liệu chứng minh không?

Ông Trường khựng lại, không trả lời được ngay.

— Kinh nghiệm không thay được số liệu. — Minh nói, giọng vẫn đều — Tôi sẽ đưa anh bản phân tích trong một tuần.

Ông Trường nheo mắt: — Được. Tôi chờ.

Sau lưng Minh, tiếng ông lẩm bẩm: “Trẻ con…”

Buổi chiều, Minh gặp trưởng phòng kinh doanh. Ông Quốc, người của giám đốc cũ, đón anh bằng cái bắt tay hời hợt.

— Tôi đang lập đề án năng lượng tái tạo.

Quốc gật gù: — Cũng hay. Nhưng bán hàng phải có sản phẩm. Tôi ủng hộ anh, nhưng không thể bán cái không có.

Minh hiểu ý: *mày làm được thì theo, không thì đừng kéo tao vào.*

— Tôi sẽ có sản phẩm để anh bán.

— Thế thì tốt. — Quốc vỗ vai Minh rồi quay lưng, không nán lại thêm câu nào.

Bảy giờ tối, Minh vẫn ngồi trong phòng, mắt dán vào màn hình đầy biểu đồ. Số liệu quốc tế có đầy, nhưng số liệu trong nước khan hiếm — thị trường năng lượng mặt trời ở Việt Nam năm 2018 còn quá sơ khai. Kiếp trước, anh biết chính sách ưu đãi năng lượng sạch sẽ được ban hành trong hai năm tới, nhưng biết trước không có nghĩa là dễ thuyết phục người khác.

Điện thoại rung. Hoàng Lan.

— Anh vẫn ở công ty à? Anh ăn gì chưa?

— Quên mất.

Cô thở dài: — Em mang đồ lên cho nhé.

Năm phút sau, Hoàng Lan đặt hộp cơm lên bàn, kéo ghế ngồi đối diện.

— Em có quen vài người trong hiệp hội doanh nghiệp trẻ. Để em hỏi thử.

Cô lấy điện thoại bấm vài cái, mày hơi nhíu lại khi đọc tin nhắn. Minh nhìn cô — mái tóc hơi rối vì gió, đôi mắt tập trung vào màn hình. Một cảm giác ấm áp len lên trong lồng ngực: có người đứng về phía mình.

— Xong rồi. Mai em gửi anh đầu mối. — Cô cười, đẩy hộp cơm về phía anh — Anh ăn tiếp đi, không thì nguội hết.

Hai hôm sau, Lân ghé vào: — Anh Minh, anh họ em làm bên xây dựng, đang tìm đơn vị lắp điện mặt trời cho một khu công nghiệp.

Thứ Bảy, Minh và Lân gặp Huy — anh họ Lân, một người đàn ông ngoài ba mươi với nước da sạm nắng của dân xây dựng thực thụ.

— Nghe nói công ty cậu sắp mở rộng sang năng lượng mặt trời? — Huy hỏi, vừa nói vừa mở cuốn sổ tay.

— Đang lập đề án. Nhưng nếu có dự án cụ thể, chúng tôi có thể triển khai ngay.

Huy gật gù: — Tôi đang làm cho một khu công nghiệp ở tỉnh bên. Họ muốn lắp điện mặt trời áp mái cho ba nhà xưởng — công suất 500 kWp. Nếu công ty cậu có năng lực, tôi có thể giới thiệu.

Minh gật đầu: — Tôi có thể lập bản vẽ thiết kế sơ bộ trong một tuần.

— Được. Có bản vẽ rồi tôi mới dám giới thiệu với chủ đầu tư.

Khi Huy đi khỏi, Lân hỏi: — Sao anh, được không?

Minh cười: — Được. Quân bài để đánh với phòng kế toán đây.

Tối hôm đó, Minh ngồi trong phòng trọ, mở sổ tay ra viết lại những đầu mối trong ngày. Phòng kế toán nói rủi ro cao? Anh sẽ cho họ thấy hợp đồng thực tế. Trưởng phòng kinh doanh bảo không có sản phẩm? Anh sẽ thiết kế ra sản phẩm — bản vẽ cho khu công nghiệp kia sẽ là minh chứng đầu tiên.

Điện thoại rung — tin nhắn từ Hoàng Lan: *Em gửi anh danh sách đầu mối rồi đấy.*

Minh mỉm cười, nhắn lại: *Cảm ơn em. Cuối tuần này anh mời em đi ăn nhé.*

Tin nhắn trả lời: *Nhất định rồi. Nhưng nhớ ăn cơm đúng giờ trước đã.*

Minh bật cười, đặt điện thoại xuống. Anh với tay lấy hộp cơm Hoàng Lan mang đến lúc tối, mở ra — cơm nguội từ lâu, nhưng vẫn thấy ngon.

Khó khăn còn nhiều. Phòng kế toán vẫn hoài nghi, trưởng phòng kinh doanh vẫn đứng ngoài cuộc. Nhưng lần đầu tiên sau mấy ngày, Minh thấy con đường phía trước không còn mờ mịt. Anh có một hợp đồng tiềm năng, những đầu mối từ hiệp hội, và một người sẵn sàng đứng về phía mình.

Có lẽ thế là đủ để bắt đầu.

← Quay lại bài viết