Chương 14 + 15

10/07/2026  ·  phuongle

Sáng thứ Tư, Minh gọi Lân vào phòng. Cửa đóng lại.

— Nghe kỹ này. — Minh mở cuốn sổ tay — Tao cần mày làm một việc.

Lân ngồi xuống ghế đối diện, mặt căng thẳng: — Có liên quan đến vụ rò rỉ thông tin?

— Ừ. Ông Quốc bán đứng công ty. Tao có ảnh hắn gặp giám đốc kỹ thuật Phương Nam tối qua.

Lân nhìn tấm ảnh, thở dài: — Em cũng ngờ từ lúc hắn tỏ ra hợp tác quá mức.

— Hợp tác quá mức là có vấn đề. — Minh gấp sổ — Giờ tao muốn mày giả vờ mang một bản vẽ mới đến phòng tao giữa giờ nghỉ trưa. Nói to vừa đủ để ông Quốc nghe thấy.

— Bản vẽ gì?

— Bản vẽ giả. Một đối tác mới ở tỉnh bên, công suất gấp đôi khu công nghiệp. Số liệu tao đã chuẩn bị sẵn.

Lân chớp mắt: — Anh muốn hắn rò rỉ thông tin đó cho Phương Nam?

— Chính xác. Hắn đã một lần thành công, sẽ làm lại. Chỉ cần thấy cơ hội.

— Rồi sao nữa?

Minh đẩy một tập tài liệu qua bàn: — Đây là kịch bản. Đọc kỹ, nhớ kỹ, không ghi chép.

Lân cầm lên, lật từng trang. Mặt anh dần giãn ra.

— Sáng mai, tao sẽ cho hắn một màn trình diễn khó quên.

Giờ nghỉ trưa, hành lang vắng. Lân đi từ phòng kỹ thuật sang phòng Minh, tay cầm một cuộn bản vẽ lớn. Đúng lúc ông Quốc bước ra khỏi phòng kinh doanh, hai người suýt va vào nhau.

— Ối, xin lỗi anh Quốc. — Lân cúi xuống nhặt bản vẽ rơi.

— Gì mà hấp tấp thế?

Lân cười xòa: — Bản vẽ mới cho đối tác tỉnh bên. Anh Minh bảo gấp lắm, chiều nay phải gửi.

Ông Quốc liếc nhanh qua tờ giấy trước khi Lân cuộn lại: — Đối tác nào thế?

— Khu công nghiệp bên kia, công suất gấp đôi cái cũ. — Lân vừa nói vừa đi — Em vào trước nhé.

Ông Quốc đứng ở hành lang, nhìn theo Lân. Một lúc sau, hắn quay vào phòng, đóng cửa.

Tối hôm đó, tám giờ.

Minh ngồi trong quán cà phê gần công ty, trước mặt là ly nước cam. Điện thoại rung.

— Anh Minh. — Giọng thư ký Hà nén thấp — Ông Quốc vừa ra khỏi nhà. Lại đi hướng nhà hàng Hoa Sen.

— Cảm ơn chị.

Minh cúp máy, nhắn tin cho Lân: *Chuẩn bị xong chưa?*

*Xong. Bên em sẵn sàng.*

Sáng hôm sau, chín giờ.

Điện thoại bàn trong phòng Minh đổ chuông. Đầu dây bên kia là Huy, giọng sốt sắng:

— Anh Minh, thằng Phương Nam vừa gọi cho chủ đầu tư. Chúng nó chào giá thấp hơn hai mươi phần trăm so với bản vẽ mới của anh.

— Em nói gì?

— Em bảo chờ tí, để em hỏi lại anh. Nhưng mà sao chúng nó biết số liệu mới của anh nhanh thế? Hôm qua anh mới gửi mà.

Minh khẽ cười: — Tốt. Đúng như dự tính.

— Hả?

— Em đừng lo. Cứ nói với chủ đầu tư là giá đó không khả thi, bảo họ kiểm tra kỹ thuật. Số liệu trong bản vẽ hôm qua là giả.

— Giả? — Giọng Huy ngỡ ngàng.

— Tao cố tình làm thế. Để bắt chuột.

Mười giờ sáng. Minh gọi điện cho thư ký của ông Hoàng: — Chị làm ơn báo giúp sếp tổng, mười một giờ tôi cần một cuộc họp khẩn. Mời trưởng phòng kinh doanh và trưởng phòng kế toán.

— Có chuyện gì vậy anh Minh?

— Một vụ rò rỉ thông tin. Tôi muốn giải quyết dứt điểm.

Mười một giờ. Phòng họp nhỏ tầng ba.

Ông Hoàng ngồi đầu bàn. Bên trái là ông Trường phòng kế toán. Bên phải là ông Quốc, mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên. Cuối bàn là Minh và Lân.

— Có chuyện gì mà khẩn thế? — Ông Hoàng hỏi.

Minh đứng dậy, cầm remote trình chiếu: — Sáng nay, đối tác của chúng ta ở khu công nghiệp nhận được một cuộc gọi từ công ty Phương Nam. Họ chào giá thấp hơn hai mươi phần trăm so với bản vẽ mới nhất của tôi.

Ông Quốc nhướn mày: — Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?

— Bản vẽ đó tôi hoàn thành chiều hôm qua. Trong công ty, chỉ có ba người biết số liệu: tôi, Lân và người đã rò rỉ nó.

— Cậu nghi ngờ tôi? — Ông Quốc cười khẩy — Bằng chứng đâu?

Minh bấm remote. Màn hình hiện ra tấm ảnh chụp từ xa: hai người đàn ông ngồi trong góc nhà hàng Hoa Sen. Một là ông Quốc, người kia là giám đốc kỹ thuật Phương Nam.

— Tối thứ Bảy tuần trước, anh gặp giám đốc kỹ thuật Phương Nam tại nhà hàng Hoa Sen. — Minh nói — Sau cuộc gặp đó, Phương Nam biết chi tiết thiết kế của tôi và chào giá thấp hơn.

Ông Quốc mặt biến sắc nhưng vẫn gắng giữ bình tĩnh: — Đó là bạn cũ. Tôi gặp bạn.

— Bạn cũ? — Minh bấm tiếp. Một đoạn ghi âm vang lên trong phòng họp:

*”— Anh yên tâm, bên em có nguồn tin nội bộ. Bản vẽ mới nhất, số liệu chi tiết…”*

Giọng ông Quốc. Rõ mồn một.

— Tối qua, anh lại đến nhà hàng Hoa Sen. — Minh tắt máy — Lần này mang theo bản vẽ mới. Đúng không?

Ông Quốc tái mặt. Mồ hôi lấm tấm trên trán.

— Mày… mày đặt người theo dõi tao?

— Tôi không cần. — Minh bước lại gần — Tôi chỉ để lộ thông tin giả, và chờ anh tự sa lưới.

— Thông tin giả?

— Bản vẽ hôm qua là giả. Số liệu sai hoàn toàn. Phương Nam chào giá dựa trên số liệu đó — nếu họ ký hợp đồng, sẽ lỗ nặng. — Minh dừng lại — Nhưng tôi biết anh sẽ mang nó đi bán. Và anh đã làm.

Ông Quốc đập bàn đứng dậy: — Mày bịa chuyện! Tao không làm gì hết!

— Vậy sao Phương Nam biết số liệu chỉ sau một đêm? — Minh hỏi — Trong khi tôi chỉ gửi bản vẽ cho anh và Lân?

Ông Quốc há miệng, không nói được.

Ông Hoàng im lặng từ đầu đến giờ, giờ mới lên tiếng: — Quốc, tôi cho anh cơ hội cuối. Có nhận không?

Ông Quốc nhìn quanh phòng. Ông Trường quay mặt đi. Lân nhìn thẳng vào hắn. Minh đứng trước màn hình, tay cầm remote, không một biểu cảm thừa.

— Tôi… — Ông Quốc nuốt nước bọt — Tôi chỉ muốn kiếm thêm…

— Đủ rồi. — Ông Hoàng đứng dậy — Anh nghỉ việc từ hôm nay. Nhân sự sẽ làm thủ tục. Ra ngoài.

Ông Quốc đứng im, mặt trắng bệch. Hắn nhìn Minh, ánh mắt pha lẫn căm phẫn và bất lực. Rồi hắn cúi đầu, bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa đóng lại. Phòng họp im lặng.

Ông Hoàng quay sang Minh: — Cậu đã chuẩn bị chuyện này từ bao giờ?

— Từ khi phát hiện ông Quốc gặp đối thủ. — Minh thật thà — Tôi không muốn vạch trần nửa vời.

— Cậu làm tốt hơn tôi nghĩ. — Ông Hoàng vỗ vai Minh, rồi nhìn Lân — Cả cậu nữa. Hai đứa làm tốt lắm.

Lân cười, mặt đỏ lên vì được khen.

Ông Hoàng bước ra cửa, quay lại nói: — Minh, tối nay rảnh không?

— Dạ rảnh.

— Lan nó bảo muốn mời cậu đi ăn. Nó có chuyện muốn nói. — Ông Hoàng cười — Tôi không hỏi chuyện gì đâu, các con tự lo.

Bảy giờ tối. Nhà hàng nhỏ trong một con hẻm yên tĩnh. Đèn vàng ấm, bàn gỗ mộc, vài chậu cây xanh treo trên tường.

Hoàng Lan ngồi đối diện Minh. Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc búi thấp, không trang điểm đậm. Minh vẫn bộ đồ công sở, chỉ cởi cà vạt.

— Anh chọn chỗ này à? — Minh hỏi.

— Em biết từ hồi đại học. — Hoàng Lan rót trà — Quán nhỏ, yên tĩnh, đồ ăn ngon. Thích hợp để… ăn mừng.

— Mừng chuyện em bắt được quả tang ông Quốc? — Minh cười.

— Mừng anh làm được việc lớn. — Cô nâng ly — Và mừng công ty sạch hơn một tên phản bội.

Họ cụng ly nhẹ.

Bữa ăn trôi qua trong những câu chuyện nhẹ nhàng. Hoàng Lan kể về thời sinh viên ở nước ngoài, về những lần tự nấu ăn vì nhớ đồ Việt. Minh kể về tuổi thơ ở quê, về bố mẹ làm nông, về con đường vào đại học.

Không có gì to tát. Chỉ là hai người ngồi ăn, nói chuyện, cười.

Đến cuối bữa, Hoàng Lan đặt đũa xuống, nhìn Minh một lúc lâu.

— Anh Minh.

— Ừ?

— Bố em nói với em một câu tối qua.

Minh chờ.

Hoàng Lan hơi cúi mặt, nhưng giọng vẫn rõ: — Bố bảo: “Con bé này, tao thấy thằng Minh xứng đáng làm con rể tao đấy.”

Minh sững người.

Hoàng Lan ngước lên, má ửng hồng: — Em chỉ kể lại thôi. Đừng có suy diễn.

— Ừ, anh không suy diễn. — Minh nói, nhưng tai đã đỏ.

Im lặng kéo dài vài giây. Hoàng Lan bật cười trước:

— Anh đỏ mặt kìa.

— Tại trời nóng.

— Trời tối rồi mà nóng gì.

Minh không biết nói gì, đành cầm ly trà uống một hơi hết sạch. Hoàng Lan cười to hơn.

— Thôi về đi. — Cô đứng dậy — Mai còn làm việc.

Minh đứng lên, rút ví: — Để anh trả.

— Em mời mà.

— Lần sau em mời. Lần này để anh.

Hoàng Lan nhìn anh, khẽ gật: — Được. Nhưng nhớ đấy, lần sau nhé.

Cô nói câu đó, rồi quay đi. Minh nhìn theo bóng cô giữa ánh đèn đường, cảm thấy một thứ gì đó ấm áp lan ra trong lồng ngực.

Anh bước theo, hai người đi cạnh nhau trên vỉa hè vắng.

Không nắm tay. Không khoác vai. Chỉ là hai bóng người song song dưới ánh đèn đường, nhưng khoảng cách đã gần hơn một chút.

Chương 15: Rẽ hướng mới

Sáng thứ Hai, bảy rưỡi.

Khu công nghiệp phía Tây thành phố rộn ràng khác thường. Một dải băng đỏ được căng ngang trước nhà xưởng số 5, vài chục người đứng thành vòng tròn. Cánh phóng viên địa phương cắm máy ảnh, người của khu công nghiệp, đại diện nhà đầu tư — tất cả tụ về.

Minh đứng ở hàng ghế đầu, bộ vest xám thẳng thớm, tay cầm tập tài liệu. Bên cạnh là Lân, mặt mày hồ hởi.

— Hồi hộp không anh? — Lân hỏi nhỏ.

— Có. — Minh cười — Nhưng mà vui.

Ông Hoàng bước lên bục, tay cầm micro. Ông nhìn quanh một lượt, gật đầu với Minh, rồi nói:

— Hôm nay, công ty Hoàng Gia chính thức khởi động dự án năng lượng tái tạo đầu tiên. Một hướng đi mới. Một bước ngoặt.

Tiếng vỗ tay vang lên.

— Và người chịu trách nhiệm chính cho dự án này — ông Hoàng đưa tay về phía Minh — phó giám đốc kỹ thuật, Quang Minh.

Minh đứng dậy, bước lên bục. Anh nhận micro từ tay ông Hoàng, nhìn xuống hàng người bên dưới. Lân đang giơ ngón tay cái. Kỹ sư Hùng gật đầu khích lệ. Thư ký Hà đứng ở góc, mỉm cười.

Và Hoàng Lan — cô đứng ở hàng ghế thứ hai, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tay cầm một tập hồ sơ. Cô nhìn anh, không cười, nhưng ánh mắt có thứ gì đó khiến Minh yên tâm hơn bất kỳ lời động viên nào.

— Cảm ơn sếp tổng đã tin tưởng. — Minh nói, giọng vang đều — Và cảm ơn mọi người đã có mặt hôm nay. Dự án này không phải của riêng tôi. Nó là của tất cả chúng ta.

Anh dừng lại, nhìn xuống tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, rồi gấp nó lại.

— Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Năng lượng mặt trời không phải là thứ xa vời. Nó ở ngay trên đầu chúng ta mỗi ngày. Cái chúng ta cần là dám bước ra khỏi vùng an toàn. Hôm nay, chúng ta bước bước đầu tiên.

Vỗ tay. Cắt băng. Pháo giấy bay đầy trời.

Mười giờ sáng. Nắng gắt.

Khu công nghiệp trải dài với những dãy nhà xưởng tôn trắng, mái bằng phẳng, sẵn sàng để lắp pin mặt trời. Minh đi trước, tay chỉ lên mái nhà, giải thích với đoàn khảo sát về hướng nắng, góc nghiêng tối ưu, diện tích khả dụng.

Hoàng Lan đi bên cạnh. Cô đã thay áo sơ mi trắng bằng bộ đồ bảo hộ màu xanh, chân đi ủng, tóc búi gọn sau gáy. Trên má cô lấm tấm mồ hôi, nhưng không một lời kêu ca.

— Chỗ này hứng nắng từ sáng đến chiều. — Minh nói, tay chỉ lên mái — Lý tưởng để lắp hệ thống pin. Sản lượng dự kiến khoảng ba trăm kilowatt mỗi ngày.

— Bao nhiêu tấm pin? — Hoàng Lan hỏi.

— Khoảng bảy trăm tấm, tùy loại. — Minh quay sang cô — Em quan tâm thật à?

— Em làm việc mà. — Cô nhướn mày — Hay anh tưởng em đi theo cho vui?

Minh cười: — Không, anh chỉ ngạc nhiên thôi. Con gái sếp tổng đi ủng, đội mũ bảo hộ, đứng giữa nắng — không phải ai cũng làm được.

— Em không phải loại tiểu thư yếu đuối. — Hoàng Lan nói, giọng bình thản — Hồi ở nước ngoài, em từng đi khảo sát nhà máy cả tuần liền. Nắng gấp đôi này.

Minh nhìn cô. Mồ hôi lấm tấm trên trán, má hồng vì nóng, tay cầm sổ ghi chú — nhưng mắt cô sáng, tập trung.

— Gì? — Cô hỏi khi thấy anh nhìn.

— Không có gì. — Minh quay đi, nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười — Đi tiếp đi, còn mấy chỗ nữa.

Giữa trưa. Nắng như đổ lửa.

Cả đoàn nghỉ giải lao. Lân và mấy kỹ sư kéo nhau vào quán cơm gần cổng khu công nghiệp. Minh và Hoàng Lan ngồi lại ở một quán nước nhỏ ven đường — một cái bạt căng tạm, vài cái bàn nhựa, quạt máy chạy ù ù.

Hoàng Lan ngồi xuống ghế nhựa, tháo mũ bảo hộ, vuốt lại tóc. Cô nhìn quanh quán, cười:

— Hồi ở bển, em toàn ngồi quán kiểu này. Nhưng về nước rồi, lâu lắm mới có dịp.

— Sợ bẩn không? — Minh hỏi.

— Sợ gì. — Cô gọi cốc nước mía — Cái này còn ngon hơn mấy ly cocktail ở nhà hàng.

Họ ngồi uống nước mía giữa tiếng xe tải ầm ầm chạy qua bụi mù. Minh nhìn Hoàng Lan — cô đang hút nước mía bằng ống hút, mắt nhìn ra cánh đồng xa, mặt thư thái.

— Anh Minh. — Cô nói, mắt vẫn nhìn ra cánh đồng — Em có một ước mơ.

— Ước mơ gì?

— Em muốn mở một công ty riêng. Không phải kế thừa công ty của bố. Của em.

Minh im lặng chờ.

— Mọi người nhìn em, ai cũng nghĩ — con gái sếp tổng, sướng nhất rồi, việc gì phải làm. — Cô cười khẽ — Nhưng em không muốn cả đời chỉ được gọi là ‘con gái ông Hoàng’. Em muốn có thứ gì đó của riêng mình.

— Em muốn làm mảng gì?

— Thời trang bền vững. — Mắt cô sáng lên — Em đã nghiên cứu từ hồi đại học. Vải tái chế, quy trình sản xuất sạch, không dùng hóa chất độc hại. Thị trường trong nước mình còn trống lắm.

Minh nhìn cô nói, thấy một Hoàng Lan khác — không phải cô gái lịch thiệp trong phòng họp, không phải tiểu thư đài các trong bữa tối. Một người có khát vọng, có kế hoạch, có đam mê.

— Anh nghĩ sao? — Cô hỏi.

— Anh nghĩ em nên làm. — Minh nói — Nếu có kế hoạch cụ thể, anh sẵn sàng góp ý kiến kỹ thuật. Mấy cái máy móc trong ngành dệt may cũng có liên quan đến điện.

— Thật à?

— Thật.

Hoàng Lan cười, nụ cười rộng hơn mọi lần. Cô nâng cốc nước mía lên:

— Vậy coi như chúng ta có thỏa thuận ngầm nhé. Dự án năng lượng mặt trời của anh, và công ty thời trang của em. Hỗ trợ nhau.

Minh nâng cốc lên, cụng nhẹ:

— Thỏa thuận ngầm.

Ba giờ chiều. Đoàn khảo sát kết thúc.

Mọi người lên xe về trước. Minh và Hoàng Lan ở lại chốt vài số liệu cuối cùng với bên quản lý khu công nghiệp. Khi họ lên xe riêng của Minh để về thành phố, trời đã ngả sang màu cam nhạt.

Chiếc xe cũ kỹ của Minh lăn bánh trên con đường liên huyện. Hai bên là cánh đồng lúa vừa gặt, rơm rạ phơi vàng dọc bờ. Gió thổi qua cửa kính, mát rượi.

— Hôm nay mệt không? — Minh hỏi.

— Cũng hơi. — Hoàng Lan ngả đầu ra ghế — Nhưng mà vui. Lâu lắm mới được đi thực địa thế này.

— Sau này còn nhiều đợt như vậy. Dự án mới kéo dài ít nhất sáu tháng.

— Vậy em sẽ đi cùng anh. — Cô nói, giọng nhẹ như không — Nếu anh không phiền.

Minh im lặng một lúc. Rồi anh nói:

— Không phiền.

Xe chạy thêm vài cây số. Rồi một tiếng động lạ vang lên từ dưới gầm — *bụp* — vô lăng bỗng nặng trịch, xe chao sang trái.

Minh ghìm phanh, tấp vào lề. Anh xuống xe, nhìn xuống bánh trước bên phải — lốp xẹp lép.

— Thủng lốp rồi.

Hoàng Lan xuống theo, nhìn quanh. Hai bên đường là cánh đồng mênh mông, không một bóng nhà dân. Mặt trời đã chạm đường chân trời.

— Có sóng không? — Minh hỏi.

Cô lấy điện thoại, lắc đầu: — Một vạch. Không gọi được.

Minh mở cốp xe, lấy bộ đồ nghề. Nhưng khi nhìn xuống lốp, anh lắc đầu:

— Thủng to quá, vá tạm không đi được. Phải gọi cứu hộ.

— Mà không có sóng.

— Ừ.

Họ đứng bên vệ đường, nhìn nhau. Một chiếc xe tải chạy qua, không dừng. Rồi một chiếc nữa. Trời mỗi lúc một tối.

— Chắc phải đợi thôi. — Minh nói — Có người đi qua sẽ giúp.

Hoàng Lan nhìn quanh, rồi bỗng cười:

— Em chưa bao giờ bị hỏng xe giữa đường thế này.

— Lần đầu à?

— Lần đầu. — Cô nhìn Minh — Nhưng mà cũng không tệ.

Minh trải tấm bạt che nắng từ cốp xe lên bãi cỏ ven đường. Hai người ngồi xuống, lưng dựa vào gốc cây già, mặt hướng về cánh đồng.

Hoàng hôn đang buông.

Bầu trời chuyển từ xanh sang cam, rồi tím, rồi một dải hồng kéo dài đến tận chân trời. Cánh đồng lúa cháy vàng dưới ánh nắng cuối ngày. Gió thổi, lúa reo xào xạc.

— Đẹp quá. — Hoàng Lan nói khẽ.

— Ừ.

Minh nhìn về phía xa. Ký ức ùa về — không phải kiếp trước, mà là tuổi thơ. Những buổi chiều ngồi trên bờ đê nhìn bố mẹ cấy lúa, mặt trời cũng đỏ như thế này.

— Hồi nhỏ anh sống ở quê. — Minh nói — Nhà nghèo, bố mẹ làm nông. Mùa gặt, anh phải nghỉ học để đi nhặt lúa rơi trên đồng.

Hoàng Lan quay sang nhìn anh.

— Có những hôm đói quá, anh nhặt được củ sắn trên rẫy, mang về luộc ăn thay cơm. — Minh cười, mắt vẫn nhìn xa — Hồi đó chỉ ước sau này có cơm ăn hàng ngày là đủ.

— Sao anh không kể sớm hơn?

— Có gì đâu mà kể. — Minh nhặt một cọng cỏ, vân vê trên tay — Ai cũng có quá khứ. Quan trọng là giờ mình ở đâu.

Hoàng Lan im lặng một lúc. Rồi cô nói:

— Bố em cũng xuất thân nghèo. Ông hay kể, hồi trẻ phải bán báo, chạy xe ôm mới có tiền học đại học.

— Vậy ra em là thế hệ thứ hai?

— Ừ. Nên em hiểu cảm giác phải tự thân vận động. — Cô nhìn Minh — Và em biết nhìn người. Anh không phải loại nịnh bợ.

Minh bật cười: — Sao em biết?

— Vì anh chưa bao giờ cố gắng làm em thích anh. — Hoàng Lan nói thẳng — Anh chỉ làm việc của mình, sống cuộc đời của mình. Nếu em thích, đó là do em.

Minh quay sang nhìn cô. Hoàng Lan cũng nhìn lại. Trong ánh hoàng hôn, mắt cô phản chiếu màu cam đỏ.

— Anh Minh.

— Ừ?

— Anh có tin vào duyên phận không?

Minh im lặng. Câu hỏi đó, kiếp trước anh chưa bao giờ nghĩ tới. Anh sống 8 năm trong công ty, ngày nào cũng như ngày nào, không có gì gọi là duyên phận. Chỉ có cơm áo gạo tiền, chỉ có sống và tồn tại.

Nhưng kiếp này…

— Trước đây tôi không tin. — Minh nói, mắt nhìn vào khoảng không — Nhưng giờ thì có hơi… dao động.

Hoàng Lan cười nhẹ. Cô không hỏi thêm.

Họ ngồi im bên nhau, nhìn mặt trời lặn dần. Cánh đồng chìm vào bóng tối. Đom đóm bắt đầu lập lòe trên những bờ cỏ.

— Lạnh không? — Minh hỏi.

— Một chút.

Minh cởi áo vest, đưa cho cô. Hoàng Lan nhận lấy, khoác lên vai. Áo vest của Minh rộng trên người cô, nhưng cô không kéo lại, để nó phủ nhẹ.

— Cảm ơn.

— Không có gì.

Một chiếc xe tải chạy qua. Rồi một chiếc nữa. Không chiếc nào dừng.

— Nếu không có ai qua thì sao? — Hoàng Lan hỏi.

— Thì ngồi đây đến sáng. — Minh cười — Có em ở đây, ngồi đến sáng cũng được.

Hoàng Lan nhìn anh, không nói gì. Nhưng khóe môi cô hơi cong.

Tám giờ tối. Một chiếc xe tải nhỏ dừng lại. Bác tài trung niên thò đầu ra:

— Hỏng hả cháu? Cần kéo về không?

Minh đứng dậy, vẫy tay: — Dạ, nhờ bác giúp.

Bác tài xuống, xem qua, gật đầu: — Để cháu kéo về trạm sửa xe gần đây. Có mấy cây thôi.

Xe của Minh được nối dây kéo. Minh ngồi trong xe mình, tay cầm vô lăng, Hoàng Lan ngồi bên cạnh. Xe từ từ lăn bánh trong đêm.

Trong cabin tối, chỉ có ánh đèn từ xe kéo phía trước hắt lại. Minh đưa tay sang, tìm tay Hoàng Lan. Ngón tay anh chạm vào mu bàn tay cô, nhẹ nhàng.

Cô không rút tay về.

Minh nắm lấy. Bàn tay cô ấm, mềm, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

— Hoàng Lan.

— Ừ?

Minh nhìn thẳng về phía trước, nhưng giọng anh rất rõ:

— Anh muốn tìm hiểu em nghiêm túc. Không phải vì bố em, không phải vì công ty. Chỉ vì em.

Im lặng. Xe chạy chầm chậm trên con đường đêm.

Rồi Hoàng Lan siết nhẹ tay anh.

— Em biết.

Cô không nói thêm. Nhưng tay cô vẫn nắm tay anh, không buông.

← Quay lại bài viết