Ba tháng sau.
Minh ngồi trước bàn làm việc, nhìn chiếc hộp nhung đen nằm gọn trong lòng bàn tay. Nắp mở ra — một chiếc nhẫn kim cương sáu ly, đơn giản nhưng tinh tế. Bên cạnh là một chiếc chìa khóa nhỏ, vẫn còn nguyên tem cửa hàng.
Anh đóng hộp lại, nhét vào túi áo vest, hít một hơi sâu.
Hôm nay là ngày quan trọng.
Nhưng trước khi gặp Hoàng Lan, anh cần gặp một người khác. Người quan trọng nhất.
—
Chín giờ sáng. Phòng làm việc của sếp tổng.
Minh gõ cửa, nghe tiếng “vào” quen thuộc. Ông Hoàng đang ngồi sau bàn, kính lão đặt trên sống mũi, tay cầm bút. Thấy Minh, ông ngước lên:
— Có chuyện gì mà sáng sớm đã tìm tôi?
Minh đóng cửa, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Anh đặt hai tay lên bàn, nhìn thẳng vào ông Hoàng.
— Chú Hoàng, hôm nay cháu đến để xin phép chú một chuyện.
Ông Hoàng bỏ bút xuống, tháo kính. Ông nhìn Minh, mắt không lộ cảm xúc.
— Nói đi.
— Cháu muốn cưới Hoàng Lan.
Im lặng.
Ông Hoàng không nói gì. Ông chỉ nhìn Minh, như thể đang đọc từng đường nét trên mặt anh. Năm giây. Mười giây. Cả căn phòng như ngưng đọng.
Minh không né tránh. Anh giữ ánh mắt thẳng, lặng lẽ chờ.
— Cậu có gì để đảm bảo tương lai cho con gái tôi? — Ông Hoàng hỏi, giọng trầm.
Minh không vội trả lời. Anh rút từ cặp ra một tập tài liệu, đặt lên bàn.
— Đây là kế hoạch phát triển công ty năm năm tới. Cháu đã tính toán dựa trên số liệu thực tế từ dự án năng lượng tái tạo. Nếu mọi thứ suôn sẻ, trong ba năm nữa doanh thu từ mảng này sẽ chiếm bốn mươi phần trăm tổng doanh thu của công ty.
Ông Hoàng liếc qua tập tài liệu, nhưng không động vào.
— Cháu không nói về chuyện tiền bạc. — Minh nói tiếp — Cháu nói về trách nhiệm. Cháu có một công việc ổn định, một định hướng rõ ràng. Cháu không giàu, nhưng cháu đủ để lo cho gia đình nhỏ của mình.
— Và tình cảm? — Ông Hoàng hỏi — Cậu yêu con bé thật lòng?
Minh im lặng một nhịp.
— Cháu không biết làm thế nào để chứng minh điều đó bằng lời nói. Nhưng cháu có thể hứa một điều: cháu sẽ yêu thương và bảo vệ Hoàng Lan bằng tất cả những gì cháu có. Nếu một ngày cháu làm nó khóc, chú có thể đến đánh cháu bất cứ lúc nào.
Ông Hoàng nhìn Minh hồi lâu. Rồi khóe miệng ông hơi nhếch lên.
— Tôi không cần cậu giàu có. — Ông nói, giọng chậm rãi — Tôi chỉ cần cậu yêu thương nó thật lòng và đủ bản lĩnh để bảo vệ nó.
Ông đứng dậy, vòng ra trước bàn. Minh cũng đứng lên.
Ông Hoàng chìa tay ra:
— Chúc mừng cậu, con trai.
Minh bắt tay ông. Cái bắt tay chặt, nặng, như một lời giao ước giữa hai người đàn ông.
— Cảm ơn chú.
— Còn gọi chú à? — Ông Hoàng cười.
Minh ngập ngừng, rồi nói nhỏ:
— Cảm ơn… bố.
—
Bảy giờ tối. Nhà hàng Hoa Sen.
Ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ những chiếc đèn lồng giấy treo trên trần. Nhà hàng vắng hơn thường lệ — Minh đã đặt riêng một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn ra vườn hoa phía sau. Trên bàn, một lọ hoa hồng trắng, hai ly rượu vang, và một ngọn nến nhỏ đang cháy.
Minh ngồi xuống, tay sờ vào túi áo — chiếc hộp nhung vẫn còn đó. Anh nhìn ra cửa, lòng hồi hộp.
Cánh cửa mở ra.
Hoàng Lan bước vào.
Cô mặc một chiếc váy đỏ đơn giản, mái tóc xõa nhẹ, trang điểm nhẹ nhàng. Khi cô nhìn thấy không khí trang trọng, thấy hoa, thấy nến, thấy Minh trong bộ vest chỉnh tề — cô dừng lại một nhịp.
Rồi cô cười. Một nụ cười như đã hiểu hết mọi chuyện.
— Anh đặt hết cả nhà hàng này à? — Cô hỏi, bước đến gần.
— Chỉ một góc thôi. — Minh đứng lên, kéo ghế cho cô — Nhưng nếu em thích, anh có thể đặt cả nhà hàng.
— Khoe mẽ. — Cô ngồi xuống, nhưng mắt vẫn không rời Minh — Hôm nay có chuyện gì trọng đại thế?
Minh không trả lời ngay. Anh ngồi xuống đối diện, rót rượu vang vào hai ly.
— Anh muốn nói chuyện với em.
— Lúc nào anh chẳng nói chuyện với em. — Hoàng Lan nhướn mày — Mà hôm nay trang trọng thế này, chắc không phải chuyện công ty.
— Không phải.
Minh nhìn cô. Ánh nến hắt lên gương mặt Hoàng Lan, làm đôi mắt cô lấp lánh.
— Hoàng Lan, anh biết chúng ta mới yêu nhau được vài tháng. Nhưng anh biết em đủ lâu để chắc chắn một điều.
Anh đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên.
— Anh không muốn tìm hiểu em nữa. Anh muốn ở bên em, cả đời.
Hoàng Lan im lặng. Cô nhìn bàn tay anh, rồi nhìn lên mắt anh.
— Anh Minh…
Minh đứng dậy. Anh bước vòng ra trước mặt cô, rồi quỳ một gối xuống.
Cả nhà hàng như lặng đi.
Minh rút từ túi áo ra chiếc hộp nhung đen, mở nắp. Ánh kim cương lấp lánh dưới ánh nến, bên cạnh là chiếc chìa khóa nhỏ.
Hoàng Lan đưa tay lên che miệng. Mắt cô bắt đầu đỏ hoe.
— Hoàng Lan, từ ngày đầu gặp em, anh đã biết em là người đặc biệt. — Minh nói, giọng không lớn nhưng đủ rõ — Anh không phải người giàu có, không phải người hoàn hảo. Nhưng anh hứa sẽ yêu thương và bảo vệ em suốt đời. Lấy anh nhé?
Hoàng Lan nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn chiếc chìa khóa nhỏ kẹp bên cạnh. Cô khẽ cất giọng:
— Anh… mua nhà rồi à?
— Một căn nhỏ thôi. — Minh cười — Ở ngoại ô, có sân nhỏ để em trồng hoa. Chưa trả hết nợ đâu, nhưng anh sẽ trả dần.
Nước mắt Hoàng Lan trào ra. Cô không kìm được nữa.
— Đồ ngốc. — Cô vừa khóc vừa cười — Ai lại cầu hôn kèm chìa khóa nhà bao giờ.
— Anh. — Minh nói — Vì anh không chỉ muốn cưới em. Anh muốn xây một mái ấm cho em.
Hoàng Lan gật đầu, nước mắt rơi lã chã. Cô đưa tay ra:
— Cho em đeo nhẫn vào.
Minh run run lấy chiếc nhẫn, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, lấp lánh trên tay cô.
Hoàng Lan nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn Minh. Cô nói, giọng nghẹn:
— [cười] Tưởng anh không dám cơ đấy.
Minh đứng dậy, kéo cô vào lòng. Hoàng Lan ôm chặt anh, mặt áp vào ngực anh, nước mắt thấm ướt áo sơ mi.
Xung quanh, vài thực khách quay lại nhìn. Một người phụ nữ trung niên mỉm cười, bắt đầu vỗ tay. Người chồng bên cạnh vỗ theo. Rồi cả góc nhà hàng vang lên tiếng vỗ tay rộn ràng.
Hoàng Lan ngước lên, mặt đỏ bừng vì ngượng. Cô nhìn Minh, cười:
— Làm sao về đây? Ai cũng nhìn hết.
— Kệ họ. — Minh ôm cô chặt hơn — Để họ nhìn. Anh hạnh phúc, không sợ ai thấy.
Hoàng Lan dụi mặt vào ngực anh, nói nhỏ:
— Em cũng hạnh phúc.
—
Khuya.
Minh đưa Hoàng Lan về nhà. Xe đỗ trước cổng, họ ngồi trong cabin, tay nắm tay.
— Ngày mai em nói với bố nhé? — Minh hỏi.
— Bố biết rồi. — Hoàng Lan nhìn anh, mắt còn hơi đỏ — Sáng nay bố gọi em, nói: ‘Con bé này, có người đến xin cưới mà không báo bố trước. Đồng ý đi, thằng bé tốt.’
Minh sững người:
— Bố biết từ sáng?
— Ừ. — Hoàng Lan cười khẽ — Ổng còn nói: ‘Thằng Minh hôm nay vô xin cưới con đấy. Tao cho phép rồi. Nhưng mà nó không biết là tao đã biết chuyện này từ lâu.’
— Từ lâu là sao?
— Thì từ hồi em về kể bố chuyện xe hỏng giữa đồng. — Hoàng Lan nhướn mày — Bố bảo: ‘Thằng nào chịu ngồi với con gái tao giữa đồng không sóng điện thoại, không kêu ca, không sốt ruột — thằng đó đáng tin.’
Minh lắc đầu, cười bất lực:
— Thảo nào hồi sáng ổng hỏi có mấy câu rồi gật đầu ngay. Hóa ra ổng đã quyết từ trước.
— Còn tưởng anh thuyết phục được bố bằng kế hoạch năm năm à? — Hoàng Lan cười — Bố em là người nhìn người, không nhìn giấy tờ.
Minh nhìn cô trong ánh đèn đường mờ vàng. Tay anh vẫn nắm tay cô, chiếc nhẫn trên ngón áp út lấp lánh.
— Vậy là từ giờ, em là vợ chưa cưới của anh nhỉ?
— Chưa cưới. — Hoàng Lan nhấn mạnh — Còn phải tổ chức đám hỏi, đám cưới, đủ thứ. Anh đừng tưởng dễ.
— Anh sẵn sàng.
Cô nhìn anh, mắt long lanh:
— Anh Minh.
— Ừ?
— Em yêu anh.
Đây là lần đầu tiên cô nói câu đó.
Minh im lặng một nhịp. Rồi anh kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô.
— Anh cũng yêu em. Yêu em từ lâu lắm rồi.
Hoàng Lan nhắm mắt, tựa đầu vào vai anh.
Ngoài kia, thành phố lên đèn. Và trong chiếc xe nhỏ bé đỗ bên lề đường, hai người ngồi im trong vòng tay nhau, không nói gì thêm.
Chỉ có hạnh phúc, lặng lẽ và trọn vẹn.
PHUONG NAM
Technology Solutions