Chương 18: Bóng tối quá khứ

10/07/2026  ·  phuongle

Sáng hôm sau, Minh xuống tầng hai. Phòng lưu trữ cuối hành lang. Thư ký Hà đã đợi.

— Chị nhớ vụ mười năm trước không? Hồi công ty suýt phá sản.

Mặt Hà tối lại. Cô kéo từ tủ ra một tập tài liệu bìa ố vàng.

— Tôi chỉ có mười lăm phút.

Hợp đồng góp vốn năm 2008. Hoàng Văn Đức — Nguyễn Hải. Tỷ lệ 70-30. Điều khoản: bên B được hưởng 30% cổ phần sau khi doanh thu đạt 10 tỷ. Báo cáo năm 2009 — doanh thu 12,7 tỷ. Nhưng không có văn bản chuyển nhượng. Chỉ có biên bản họp: tạm hoãn.

— Kết thúc thế nào?

— Hải bị bắt. Tội rút tiền công ty, vay nặng lãi. Ông Hoàng tố cáo.

Minh gập tài liệu. Hai mảnh ghép xoay tròn: Hải — ân nhân từng cứu công ty. Và Hải — kẻ ngồi tù mười năm.

Buổi chiều, Minh đến khu tập thể cũ. Một ông lão ngồi trước hiên.

— Chú Bình?

Ông Bình — kỹ sư già đã nghỉ hưu — gật đầu: — Vào nhà đi.

— Hải là người thế nào?

— Hắn không phải người xấu hoàn toàn. Từng bỏ tiền túi trả lương nhân viên. — Ông lão thở dài — Nhưng khi có lãi, ông Hoàng muốn mở rộng. Hải muốn chia lợi nhuận. Hai người cãi nhau. Hải bảo ông Hoàng nuốt lời hứa.

— Rồi sao?

— Hải bắt đầu rút tiền. Hắn bảo: ‘Đã không cho tao cổ phần, tao tự lấy.’ Ông Hoàng kiện. Hải thua, lĩnh án.

Ông Bình nhìn Minh: — Cháu hỏi làm gì?

— Hải vừa ra tù. Hắn đang liên lạc với người cũ.

Tay ông lão run nhẹ.

Tối đó, Minh nhận tin nhắn của thư ký Hà: Quốc — trưởng phòng kinh doanh cũ — gặp Hải, nói chuyện gần hai tiếng.

Minh đặt điện thoại xuống. Quốc và Hải — hai kẻ cùng thù ông Hoàng.

Nếu nói với ông Hoàng, ông sẽ lo. Đám cưới chỉ còn vài ngày.

Nếu không nói, đám cưới có thể bị phá.

Anh chọn cách thứ ba.

Sáng hôm sau, Minh gọi số Hoàng Nam đã cho.

— Nguyễn Hải?

Im lặng. Giọng đàn ông trầm khàn: — Ai đấy?

— Quang Minh. Sắp cưới con gái ông Hoàng.

Một tràng cười khô khốc: — Con rể sếp tổng? Thú vị đấy.

— Gặp nhau đi. Quán cà phê Mặt Trời, hai giờ.

— Tôi không có lý do.

— Ông có. — Minh nói chậm — Vì nếu ông không gặp tôi, tôi sẽ gặp ông Hoàng, và mọi chuyện kết thúc trước khi ông kịp làm gì.

Im lặng. Rồi: — Hai giờ.

Quán cà phê vắng. Minh ngồi bàn cuối, quay mặt ra cửa.

Đúng hai giờ, một người đàn ông bước vào. Cao gầy, tóc muối tiêu, mặt khắc khổ. Đôi mắt sắc lẹm.

Hải ngồi xuống, không chào:

— Trẻ thế. Con gái ông Hoàng lấy chồng trẻ thế à?

— Tôi đến để hỏi: ông muốn gì?

— Tôi muốn công bằng. Mười năm trong tù, đáng lẽ ông Hoàng phải chịu một nửa.

— Tôi đã xem hồ sơ.

Mắt Hải nheo lại: — Thấy gì?

— Thấy ông từng cho ông Hoàng vay tiền. Thấy ông Hoàng hứa cổ phần — nhưng không giữ lời.

Hải im lặng. Tay siết nhẹ mép bàn.

— Nhưng tôi cũng thấy — Minh nói tiếp — Ông rút tiền công ty, vay nặng lãi, đổ tội cho ông Hoàng.

— Tôi lấy những gì thuộc về tôi!

— Hay ông lấy vì tức giận?

Hải nhìn Minh hồi lâu. Ánh mắt từ sắc lẹm chuyển sang mơ hồ.

— Cậu muốn gì?

— Tôi muốn ông dừng lại.

— Nếu không?

Minh cầm ly cà phê, uống một ngụm:

— Tôi không biết ai đúng ai sai chuyện mười năm trước. Nhưng nếu ông muốn trả thù, hãy làm đường đường chính chính — kiện ra tòa, phơi bày sự thật. Đừng lôi kéo người vô tội vào. Đừng phá hoại đám cưới của tôi.

Hải nhìn Minh không chớp mắt. Rồi ông ta cười khẩy, đứng dậy:

— Cậu thú vị đấy. Nhưng tôi không hứa gì cả.

Hải bước ra cửa, dáng đi chậm rãi.

Minh ngồi lại. Ly cà phê đã nguội.

Tối đó, Minh đứng trên ban công. Điện thoại rung.

— Anh đâu? Em qua nhà không thấy.

— Anh ở nhà.

— Sao giọng anh lạ thế?

Minh im lặng. Ngón tay miết nhẹ mép điện thoại.

— Anh có chuyện muốn nói với em. — Giọng anh trầm xuống — Chuyện này liên quan đến bố em.

Chương 19: Đám cưới

Sáu giờ sáng. Minh ngồi trước gương, tay chỉnh lại cà vạt.

— Anh làm đẹp lâu thế?

Hoàng Lan đứng ở cửa, tóc xõa, mặc áo choàng tắm.

— Anh tưởng em ngủ thêm.

— Ngủ sao nổi. — Cô bước đến, sửa cổ áo cho anh — Hôm nay em lấy chồng đấy.

Minh nắm tay cô. Ngón tay cô lạnh.

— Chuyện tối qua… anh nói với bố chưa?

— Chưa. Anh định sáng nay.

Hoàng Lan gật đầu:

— Đi đi. Em đợi anh.

Phòng khách khách sạn vắng. Ông Hoàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra thành phố hửng sáng.

— Sớm thế?

Minh đóng cửa:

— Con có chuyện muốn nói. Chuyện về Hải.

Ông Hoàng quay lại. Không bất ngờ.

— Ngồi đi.

Minh kể — từ cuộc gặp Hoàng Nam, hồ sơ cũ, kỹ sư Bình, đến cuộc nói chuyện ở quán cà phê Mặt Trời. Ông Hoàng nghe, không ngắt.

— Bố biết hắn ra tù. — Ông Hoàng mở mắt — Không biết hắn đã liên lạc với Quốc.

— Con xin lỗi vì giấu bố.

Ông Hoàng thở dài:

— Tôi biết chuyện này sớm muộn cũng đến. Hải từng là anh em tốt nhất của tôi. Nhưng thương trường là chiến trường — tôi đã chọn công ty, và tôi đã sai khi không giữ lời hứa với hắn.

Ông đứng dậy, lấy điện thoại:

— Để tôi gọi cho hắn.

Mười giờ. Phòng khách riêng.

Hải bước vào, quần áo giản dị, tóc chải gọn. Ông ta nhìn quanh, rồi dừng mắt ở người đàn ông trên sofa.

Ông Hoàng đứng dậy.

Hai người nhìn nhau. Mười năm.

— Ngồi đi.

Hải kéo ghế. Ông Hoàng rót trà, đẩy tách về phía Hải.

— Tôi xin lỗi.

Hải nhìn tách trà, không động vào:

— Xin lỗi? Mười năm tù — cậu tưởng một câu xin lỗi là xong?

— Tôi không thể trả lại mười năm cho cậu. — Ông Hoàng nói chậm — Nhưng tôi có thể cho cậu một cơ hội. Quay lại làm việc cùng tôi — cổ đông, 20%.

Mắt Hải nheo lại:

— Lại hứa?

— Lần này có hợp đồng. — Ông Hoàng mở cặp, lấy ra tập tài liệu.

Hải nhìn tập tài liệu. Im lặng.

— Tại sao?

— Vì tôi nợ cậu. — Ông Hoàng nhìn thẳng vào mắt Hải — Và vì con gái tôi hôm nay làm đám cưới. Tôi không muốn nó thấy cha nó là kẻ nuốt lời.

Hải cầm tập tài liệu, đứng dậy:

— Hôm nay là ngày vui của con gái cậu. Tôi không muốn phá hỏng nó.

Ông ta chìa tay. Ông Hoàng bắt lấy.

Cái bắt tay nặng nhọc. Nhưng chân thành.

Mười một giờ. Hội trường ngập hoa trắng.

Tiếng nhạc vang lên. Cánh cửa mở.

Hoàng Lan bước vào, tay khoác tay cha. Váy cưới trắng tinh khôi, tà váy lướt nhẹ trên thảm đỏ.

Minh đứng cuối thảm, nhìn cô. Trong đầu anh lướt qua hình ảnh kiếp trước — căn phòng trọ tối tăm, cái chết lạnh lẽo bên vệ đường. Và bây giờ, cô gái đẹp nhất đang bước về phía anh.

Ông Hoàng đặt tay con gái vào tay Minh:

— Chúc hai con hạnh phúc.

Nghi thức trang trọng. Lời thề. Trao nhẫn. Khi Minh đeo nhẫn vào ngón tay Hoàng Lan, cô cười — nước mắt lăn dài.

— Anh yêu em.

— Em cũng yêu anh.

Họ hôn nhau dưới tràng vỗ tay.

Và trong khoảnh khắc đó, Minh nhìn ra cuối hội trường.

Hải đứng đó — nép bên cánh cửa, tay cầm ly rượu. Ông ta mỉm cười. Một nụ cười không cam tâm, nhưng có chút buông bỏ.

Minh gật đầu. Hải gật lại, đặt ly xuống, quay lưng bước ra cửa.

Buổi tối. Tiệc cưới đã tàn.

Minh và Hoàng Lan đứng trên ban công. Thành phố về đêm lên đèn. Gió mát, trăng khuyết.

Hoàng Lan tựa đầu vào vai anh:

— Anh có hạnh phúc không?

Minh ôm cô:

— Có em ở đây, anh hạnh phúc hơn bất kỳ kiếp nào.

Cô ngước lên:

— Kiếp nào?

Minh cười, không trả lời. Anh nhìn ra xa — những ánh đèn như những vì sao dưới mặt đất.

Kiếp trước, anh chết trên con đường tối tăm, không ai biết đến.

Kiếp này, anh đứng đây — bên cô gái anh yêu, phía trước là cả một tương lai.

— Em mệt chưa?

— Một chút. — Cô dụi mặt vào ngực anh — Nhưng em muốn đứng thêm chút nữa.

Họ đứng im lặng dưới ánh trăng. Thành phố vẫn lên đèn.

Một khởi đầu mới.

Một cuộc đời mới.

Hết.

← Quay lại bài viết