Bài Viết
17. Giữa đêm khuya

Nguyệt Minh Hiên nằm cuối con đường đá, dưới chân vách núi sau khu tư gia. Trăng lưỡi liềm soi mái hiên cong, đầu đao…

Đọc tiếp →
14. Nhiệm vụ đầu tiên

Trời vừa hửng. Sương còn đọng trên mái ngói. Lâm Vân ngồi trên giường, cuốn sách da mỏng trong tay — ghi chép của một…

Đọc tiếp →
15. Âm mưu lộ diện

Lâm Vân về tông môn lúc chạng vạng. Hắn gửi Tiểu Thạch về khu tạp dịch, rẽ vào phòng mình. Cởi áo dính máu, vo…

Đọc tiếp →
12. Đệ tử mới

Tiếng gõ cửa dồn dập. Lâm Vân mở mắt. Ánh sáng xám nhạt lọt qua khe cửa. Hắn ngồi dậy, linh lực vẫn xoay chuyển…

Đọc tiếp →
13. Dấu vết thượng cổ

Lâm Vân không ngủ được. Hắn nằm trên giường gỗ, mắt mở trong bóng tối. Mỗi lần nhắm mắt, chữ “Mục” lại hiện ra —…

Đọc tiếp →
Chương 10: Thành trấn đầu tiên

Ba ngày. Ba ngày băng qua sông, men theo chân núi, ngủ trong bụi rậm và ăn bánh khô cứng như đá. Ba ngày Tiểu…

Đọc tiếp →
Chương 11: Gia nhập

Ánh sáng lọt qua khe cửa — xám xịt, lạnh, chưa có nắng. Lâm Vân tỉnh trước khi gà gáy. Hắn ngồi dậy, xoa mặt….

Đọc tiếp →
Chương 8: Trở về

Lâm Vân bước qua hàng bia cuối cùng. Phía trước — vách đá dựng đứng, cao chừng năm trượng, bề mặt xám nhẵn. Không lối…

Đọc tiếp →
Chương 9: Lên đường

Bình minh len qua kẽ lá. Lâm Vân mở mắt, lập tức cảm nhận được cái lạnh ẩm của sương sớm. Lưng đau, vai cứng,…

Đọc tiếp →
Chương 7: Khảo nghiệm của kẻ chết

Giọng nói già khàn tắt. Câu hỏi treo lơ lửng — *ngươi có xứng đáng không* — không ai trả lời. Lâm Vân đứng trước…

Đọc tiếp →