Bài Viết
Chương 17: Người đàn ông áo vest

— *Ngày thứ tư — kể từ stream đầu tiên.* Hoàng không ngủ được. Không phải vì caffeine — anh đã ngừng uống cà phê…

Đọc tiếp →
Chương 14: Bẫy kẹp

— Vân Lai Trấn — không giống Thanh Thành. Không có tường thành cao vút, không có phù hiệu canh gác nghiêm ngặt. Cổng thành…

Đọc tiếp →
Chương 15: Dòng sông đêm

— Hoàng hôn buông xuống Vân Lai Trấn. Những mái ngói đỏ nhạt dần thành màu nâu sẫm dưới ánh chiều tà. Khói bếp bắt…

Đọc tiếp →
Chương 12: Thần Linh

— Rừng thông tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy mùi nhựa cây. Những tia nắng buổi sáng xuyên qua lớp tán dày, rơi…

Đọc tiếp →
Chương 13: Cuộc gặp giữa rừng

— Bình minh chiếu qua những kẽ lá thông — từng tia sáng mỏng như tơ — rơi xuống mặt đất còn đẫm sương đêm….

Đọc tiếp →
Chương 10: Tàng Kinh Các

— Bình minh ở Thanh Thành không ồn ào như trong tưởng tượng của Tô Mặc. Nó đến nhẹ nhàng — một dải sáng màu…

Đọc tiếp →
Chương 11: Thần Tích

— Tô Mặc thức dậy khi bình minh còn chưa kịp chạm vào ô cửa sổ. Cô mở mắt trong bóng tối xám nhạt —…

Đọc tiếp →
Chương 8: Ranh giới mong manh

— Hoàng nhìn màn hình — và ngủ gật. Đã hơn hai giờ sáng. Căn phòng trọ tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ…

Đọc tiếp →
Chương 9: Hồi phục

— Đó là ngày thứ ba. Tô Mặc mở mắt — và lần đầu tiên sau bốn ngày, cô không cảm thấy đau ngay lập…

Đọc tiếp →
Chương 6: Dấu vết Huyết Ma

— Bình minh chưa kịp lọt qua kẽ lá thì Tô Mặc đã mở mắt. Không phải vì tiếng động. Không phải vì ánh sáng….

Đọc tiếp →